Anh Sẽ Đến Chương 1 ― Mặt trời đỏ như quả gấc từ từ chìm xuống biển. Biển vào buổi hoàng hôn đẹp mê hồn. Vạch đường chân trời tím như nằm vắt ngang qua đỉnh núi mờ ảo xa xa. Mặt biển lam biếc bỗng thay màu loang loáng tím. Trong vịnh nắng ngoài biển, Mẫn Huy đang say sưa lấy những mẫu cát đủ màu sắc. Ở chiếc lều trại trên bờ, Ngạn đang chờ cậu chủ về dùng cơm tối. Bất chợt Nhạn nhìn thấy trên ngọn núi thấp trước mặt một đốm lửa đỏ lập lòe và một bóng đen phất phơ lúc ẩn lúc hiện. Hoảng quá, Ngạn gọi Mẫn Huy hai ba lần. Không có tiếng đáp lại. Một lát sau mới thấy Mẫn Huy lững thững xách mấy bịch cát đi vào. Thấy Mẫn Huy, Ngạn mừng rỡ hét lên như đứa trẻ:– Trời ơi, cậu đi xúc cát ở đâu mà mất biệt, tôi tưởng cậu bị sóng thần cuốn rồi chứ.Mẫn Huy trợn mắt la lên : – Thằng quỷ, trù ẻo không hà! Làm gì có sóng thần chứ? Ngạn bỗng hỏi: – Thế lúc nãy cậu xúc cát ở đâu? Có thấy gì không? – Thấy gì?...
Bình luận truyện