Cho Em Hạnh Phúc Chương 1 ― Ngồi trê xe, Mẫn An khẽ quay nhìn lại xuống đường, cò lẽ cô muốn nhìn lại cảnh thiên nhiên này một lần cuối trước khi chiếc xe chuyển bánh đưa cô đi về một nơi xa lạ (mà sẽ không có ngày trở lại). SàiGòn! Một cái tên không xa lạ với cô. Vâng! Bởi vì cách đây bốn năm cô đã từng có những ngày sống ở đó và và cũng như trên chiếc xe đdò này, lần đầu tiễn đưa cô đi đã có một người đứng dưới vẫy tay. Mẫn An, con đi lên đó cố gắng thi cho đậu và học thành tài nhé! Đó là là lời của má căn dặn khi Mẫn An tròn mười tám tuổi. Còn hôm nay nàng ra đi mà không có một người thân nào đứng dưới tiễn đưa, có chăng là những kỷ vật cô mang bên người cùng âang những hồi ký thác: Từ bây giờ con hãy tự lo cho bản thân mình An ạ. Và cố gắng đi tìm cha mẹ ruột của mình. Hãy hy vọng và có niềm tin có ngày trùng phùng đó... Hy vọng! Liệu Mẫn An có nghĩ tới điều đó không? Mẫn An thở nhẹ và chiếc xe đò cũng từ từ lăn bánh để lại sau lưng lớp bụi mịt mùng, cùng với những hàng cây hai bên đường cũng đang dần dần lùi khuất lại phía sau. Mẫn An nhắm mắt rồi cô cũng chìm vào giấc ngủ....
Bình luận truyện