Bảy Lần Canh Cửa Chương 1 Lần Cửa Thứ Nhất Cánh cổng bằng sắt đúc đã han gỉ và bị dây leo cũng như các loại cây cỏ khác mọc trùm lên, ngăn không cho người ngoài nhìn qua khoảng hở giữa những thanh sắt uốn lượn. Trải dài hết tầm nhìn là hàng rào sắt ngăn cách con đường đất với khuôn viên nằm sau nó. Những đám mây trĩu nặng, nước mưa đang vần tụ trên bầu trời và nuốt hết ánh sáng hoàng hôn. Chỉ một chút nữa thôi, khung cảnh sẽ tối đen. Justus nặng nề nuốt khan và trèo từ taxi xuống. Bối rối, cậu dừng lại trước cánh cổng và nhìn qua những khuôn sắt rậm rạp lá xanh. - Có vẻ hoang vắng quá, phải không? - người lái xe hỏi qua khung cửa sổ đã được quay cho kính hạ xuống. - Trong kia có người ở không? - Cháu đoán thế. - Tôi có cần phải đợi cậu ở đây không? - Không cần đâu, cảm ơn chú, - Justus quả quyết nói, không xoay người lại. Ánh mắt vẫn dán chặt vào cánh cổng. Phía bên kia là một mảnh đất hoàn toàn xa lạ. Người lái taxi hắng giọng....
Bình luận truyện