Cánh Hoa Chùm Gửi Chương 10 ― Chân đã được bó thạch cao. Tôi bị đọa đày như thế suốt một tháng trời. Một kẻ lúc nào cũng thích hoạt động nay phải ngồi trên giường nhìn những buổi bình mình tươi mát hay những buổi hoàng hôn đẹp trời, là cả một cực hình. Đúng ra tôi phải vào nhà thương dưỡng trị nhưng giáo sư La Nghị lại nhất định giữ tôi tại nhà. Ông nói như thế việc chăm sóc tôi sẽ dễ dàng hơn. Hơn nữa tôi cũng sợ nằm nhà thương lắm. Mỗi ngày bác sĩ đều đến xem mạch và chích thuốc cho tôi. Hạo Hạo thường vịn vào điều này để nhạo tôi: - Lúc này xem cô có vẻ quý phái lắm rồi đấy! Giáo sư La Nghị cũng thường đến thăm tôi, bàn tay to lớn đặt nhẹ lên trán thăm dò nhiệt độ. Thực ra tôi nào có phải là loại con gái yểu điệu, yếu ớt đâu, thân thể tôi rất tráng kiện, cảm mạo phong hàn đều khó mà vật ngã. Chỉ có lần này bị gãy xương, việc đau khổ nhất là không thể hoạt động được, tối ngày phải ngồi ì trên giường khiến cho lòng tôi nóng nảy, tinh thần suy sụp. Một buổi tối, giáo sư La Nghị nhìn tôi xong ông nói: - Này Ức My, tôi thấy sắc mặt em không khỏe lắm nhé....
Bình luận truyện