Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Tùy Bút
Giới thiệu:
Còn Gì Khi Vẫy Chào Nhau
Bình thường, khách đến quê tôi rất vội, thời gian của họ đã phai và rơi rụng theo cuộc hành trình quá dài. Bình thường, khách chỉ có một mong muốn, và mong muốn duy nhất là được đi Đất Mũi, rẻo đất cuối cùng trên bản đồ Việt. Mấy mươi năm đất nước bị chiến tranh chia cắt, với nhiều người, nơi này là niềm mơ ước, là nơi thiêng liêng, là điều tâm nguyện cả đời. Bình thường, đến đó, khách thích ngồi bên cột mốc tọa độ, hay đứng dưới biểu tượng con tàu có chữ Mũi Cà Mau để… chụp hình. Quãng thời gian còn lại không dài, chỉ đủ khách ăn bữa cơm với cá dứa, cá nâu, nghe mấy cô phục vụ nhà hàng ca vọng cổ, làm vội mấy câu thơ, bẻ vài trái đước, trái mấm, hay nắn cục đất bỏ túi, thì tàu về lại thành phố đã réo còi.
Bình thường thì tôi, một người bản địa, kiêm hướng dẫn viên bất đắc dĩ nhìn cảnh ấy thấy lại mình, đã từng đi năm sông bảy núi, rồi thì ký ức sạch trơn. Không thể nói biết Hội An, khi chưa đặt chân qua bên kia bờ sông Hoài, không thể nói biết Sài Gòn, Hà Nội khi chỉ quanh quẩn năm ba dãy phố, không thể nói biết Quảng Ninh khi chỉ vòng vèo vài nẻo Hạ Long. Và bình thường, những lần đi cùng khách, tôi hay buồn, vì nghĩ, mai kia tấm hình phai màu, câu thơ không còn nhớ, trái đước héo khô rồi, cục đất thì tan thành bụi vụn, cái gì thuộc về quê tôi còn lại trong lòng khách? Nhợt nhạt. Mù mịt.
Chị không thuộc về chuỗi bình thường mà tôi gặp. Chị ngạc nhiên khi tôi gợi ý đi Đất Mũi, chị hỏi Ở đó hay lắm hả?. Tôi cười cười, chỗ đó ai cũng muốn tới. Vậy nơi nào trên đất này mà em muốn đưa tôi tới? Chị hỏi.
Câu hỏi đó làm tôi sướng ngây ngất. Nhiều nơi lắm, chị ơi, tuyệt nhiên không có núi cao, hồ thẳm, không hoa thơm cỏ lạ. Nhưng có đến đó mới thật là biết đất quê tôi.
Và cả hai người đã không phụ lòng nhau. Từ lúc cùng giong ruỗi trên chiếc xe máy, chưa bao giờ mắt chị tắt ánh nhìn bỡ ngỡ, môi chị luôn đậu nụ cười, gương mặt chị lúc nào cũng như đang say. Chị luôn chắc lưỡi hít hà, khen quê tôi đẹp. Tôi không mảy may nghi ngờ rằng chị nói chỉ để xã giao.
Ra đi từ những sớm tinh mơ và trở về lúc chiều phai, cuộc hành trình của chúng tôi nhẩn nha, không vội vã. Chị trầm trồ tại sao con đường nào cũng có con sông hoặc con kinh rượt đuổi, trông theo mình. Chị bắt dừng xe chỉ để ngắm những bông lau nở trắng xóa hai bên đường, chỉ để...
Keywords:
Còn Gì Khi Vẫy Chào Nhau
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách kỹ năng sống
,
truyện audio
,
văn học
,
Khi Ta Lướt Qua Nhau
,
10 Cách Xử Sự Nên Tránh Nơi Công Sở
,
Anh Hai Boss Đừng Nghịch Lửa
,
Độc Nữ Pk Thầy Giáo Lưu Manh
,
Người Yêu Nước
,
Vợ Ngốc Ah Em Trốn Được Tôi Sao
,
10 Điều Khiến Dễ Bị Mất Việc Nhất
,
Quyết Tâm Nghèo
,
Hiệp Ẩn Ma Tung
,
Cô Bé Chăn Ngỗng
,
Cố Tiểu Thư Và Khúc Tiểu Thư
,
Tiếng Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm
,
Những Món Lộc Trời
,
Nửa Mùa
,
Ông Xã Ăn Vụng Xin Chùi Mép
,
Tiên Cô Bảo Kiếm
,
Tìm Trong Nỗi Nhớ
,
The Famous Heroine Tiếng Việt
,
Hồng Nhan Thượng Hải
,
Tưởng Như Héo Tàn
,
Ai Có Thể Làm Nhân Sự
,
Chiếc Ghế Đa Tình
,
Sủng Đồ Lên Trời Vạn Vạn Tuế
,
Ngày Ở Đảo
,
Tử Thư Tây Hạ Tập 5 Kết Cục Chết Chóc
,
Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen
,
Ái Tình
,
Thần Thoại La Mã
,
Chúng Từ Phương Đông Tới
,
Mặt Trời Và Ánh Lửa
,
Mưa Mai Là Mưa Khác
,
Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa
,
Bình luận truyện