Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Nắng Nghịch Mùa
Trời cứ xanh hoài, thiệt hết ham
Bà già kêu lên, khi vịn tay ở đầu rào, ngửa mặt ngó thinh không. Lội ngồi góc sân cạnh đám cháy tàn, nhìn ra cổng. Không thấy được con đường mà vừa nãy vợ anh đi. Bà mẹ che hết rồi, bóng bà đang ngược sáng. Cái lưng còng khiến thế đứng bà già như kền kền, giống loài lâu rồi không ghé qua xứ Nước Trong. Ở đây giờ khó kiếm mồi. Gần nửa năm nay không khí cứ tươm mật, nền trời xanh ngắt, nếu mưa cũng là mớ nước rây ra từ vài đám mây nhã nhặn, vừa đủ cho cỏ cây ra lá non. Sau mưa nền trời càng xanh nắng càng lanh lảnh, như tráng một lớp thủy tinh.
Nhưng quang cảnh không khiến bà già vừa bụng chút nào. Cái giọng đầy bất mãn. Chắc là chưa quên cơn bẽ bàng sớm nay, bà chống gậy đi tìm bạn uống trà, nửa đường nhớ ra bạn đâu còn đằng đó chờ mình. Bạn qua đời rằm trước. Bữa đó trăng đặc tới mức để lại vệt gợn sau mỗi chuyển động của con mèo. Tính lẩn thẩn sẵn, những ngày trong veo khiến bạn sinh ảo giác rằng mình chắc đã chết rồi, cảnh này chỉ có ở thiên đường thôi. Không ăn bỏ ngủ, kiệt sức dần, bạn trút hơi tàn đúng ngày trăng nở. Bà già bị bỏ rơi, nhưng cái chân quen đường cũ cứ hay thả bộ về phía khói nhang.
Cũng đận này năm ngoái, hai bà già ngồi trên nóc nhà chia nhau nửa gói mì ướt, chờ tàu cứu hộ ngang qua. Vắt cái ống quần sũng nước, bạn khoe đùi mình thon. Bà già trề môi xì một tiếng, vỗ mớ da thịt nhão treo lòng thòng dưới khúc xương, nói Đực khen đùi tui thon hơn. Người đàn ông mà cả hai người đàn bà đều không còn nhớ rõ dạng hình, suốt sáu mươi mấy năm qua, luôn là cái cớ nhắc nhớ họ từng là tình địch. Và trong cái ký ức đầy nước, bà già vẫn nhớ hình ảnh Đực trôi ngang qua mình, bụng ngửa ra phình như bụng trống, một tay giơ lên nửa như có ý kiến với cha nội trời mưa gió nhiêu đó đủ rồi, nửa như vẫy tay chào cô bạn cùng xóm, ở lại mạnh giỏi nghen, nhỏ!. Bà lúc đó chừng mười bảy tuổi, níu ngọn cau chịu trận đã nửa ngày, muốn giơ tay ra níu người thương, nhưng tê cóng không làm sao nắm lại.
Phải tay tui là ổng đâu trôi mất xác, sau này bạn hay rền rĩ. Bà cười lạt, nhìn mấy con gà xõa cánh trong một vũ điệu thần bí giữa xoáy nước đục ngầu:
Ờ, giỏi quá, sao không giở ngói chui ra sớm chút.
Lụt năm nào cũng cuộc cãi cọ liên quan tới người đàn ông đó, rồi nước rút, hai bà già lại...
Keywords:
Nắng Nghịch Mùa
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
nhà văn
,
tác phẩm
,
tiểu thuyết hay
,
Con Ốc Nhỏ Mang Linh Hồn Của Biển
,
Cây Thông Nhỏ
,
Trước Ngày Em Đến
,
Oan Gia Mình Ta Xuyên Không Đủ Rồi Sao Ngươi Cũng Bon Chen Nữa Hả
,
Khi Lỗi Thuộc Về Những Vì Sao
,
Mẹo Của Thầy
,
Cây Tre Trăm Đốt
,
Cung Đấu Không Bằng Nuôi Cún
,
Làm Dâu Nhà Phú Ông
,
Alan G Lafley Sự Trỗi Dậy Trở Lại Của Tập Đoàn Pg
,
Hứng Trọn Mười Hai Viên
,
Hãy Cứu Em
,
Nạp Thiếp Ký
,
Nhắm Mắt 2 Bóng Tối
,
Hợp Đồng Tình Nhân 2
,
Hùng Bá Thiên Hạ
,
Đám Cưới Giả
,
Sự Tích Sầu Riêng
,
Bức Thư Gửi Garcia
,
Hủ Tiếu Và Cuộc Đời
,
Lưu Lạc Bên Đời
,
Chút Tình Cho Anh
,
Tiếu Lâm Việt Nam
,
Người Kia Tổng Tài
,
Titanic Trong Vũ Trụ
,
Mùa Xuân Cho Bé Thơ
,
Bà Xã Anh Yêu Em
,
Hai Cầm Cùng Vui
,
Ai Mua Hành Tôi Hay Là Lọ Nước Thần
,
Bánh Mì Thơm Cafe Đắng
,
Người Đẻ Mướn
,
Biển Gọi Tình Yêu
,
Bình luận truyện