Đừng Bao Giờ Xa Em Chương 1 ― Năm nay mùa xuân đến vùng Sainte-Marie Des-Ponts sớm hơn thường lệ. Những cơn gió hung bạo từ Đại Tây Dương vẫn quất vào những vách đá dựng đứng cách đó chừng dặm đường giờ đây lướt nhẹ nơi vùng đất trũng cuả ngôi làng. Lisette de Valmy rà bàn chân trên mặt đường rồi chống hẳn xuống và từ từ thắng xe đạp lại. Những chậu hoa thủy tiên và hoa nghệ cây đang nở rộ, màu sắc sống đng cuả chúng nổi bật trên nền đá Na Uy xám xịt cuả những ngôi nhà mới lợp mái. Những sắc hoa rạng rỡ chỉ làm cho cơn thịnh n cuả nàng bừng lên mãnh liệt hơn. Vẻ bình dị, nét đặt trưng cuả loài hoa giờ đây chỉ còn trong quá khứ. Nàng dựa xe vào tường quán cà phê rồi đút hai tay vào túi áo khóac và vi vã bước vào tìm Paul. Anh ta không có đó và ngay cả những khuôn mặt quen thuc ở quán cà phê cũng biến đâu mất. Những chiếc ghế dựa vẫn xếp nghiêng vào mé trong cái bàn và chỉ có Andre Cladron, ông chủ quán đứng tuổi với chiếc tạp dề lấm tấm rượu quấn ngang hông và tay áo xắn lên tận khuỷu đang tẩn mẩn đánh bóng những chiếc ly thủy tinh. − Họ đi đâu hết rồi ?- Lisette hỏi, đôi tay nàng nắm chặt đến nổi những đốt tay trắng bệch ra- Lạy Chúa, phải có người nào đó để nàng trút cơn thịnh n đang sôi sục trong nàng. − Ở Vierville- Andre trả lời vắn tắt. Ông đặt những chiếc ly đã sáng bóng xuống, rồi nhoài người ra quần rượu dồn hết trọng lượng cơ thể lên hai cánh tay cuồn cun bắp thịt và nói tiếp- Tụi Đức đã lùa hết ra bờ biển để xây tuyến phòng thủ từ năm giờ sáng....
Bình luận truyện