Đừng Quên Mua Dây Thun Cho Quần Đùi Nhé! Sáng ra tôi chuẩn bị đi làm. Thế là lập tức bắt đầu... - Đã ba ngày rồi chúng tôi đã bảo anh mà anh cứ quên hoài... ở nhà không còn chút phô-mai nào cả! Người ta bảo tôi suốt ba ngày nay rồi! Nhưng lấy tiền đâu ra nào? - Thế nào, mua phô-mai rồi chứ? - Buổi chiều người ta hỏi tôi. Tôi, như một nghệ sĩ bi kịch, lấy hết sức đập tay vào trán và kêu lên: Ô-ô! Tôi quên khuấy đi mất! Tôi cứ thích ứng như vậy. Buổi sáng người ta lệnh cho tôi mua cái gì đó. Tôi trả lời: sẽ mua. Còn buổi chiều khi tôi trở về - lại vẫn cái tiết mục ấy: Ô-ô! Tôi quên khuấy đi mất! Nhưng ông bố biết tỏng tôi rồi. Khi tôi trả lời câu hỏi muôn thuở lần thứ ba: Phô-mai đâu? - Và định giơ tay lên trán thì bố tôi kêu lên thay tôi: Ô-ô! - rồi quay lại phía cả nhà mà mỉa mai tuyên cáo: Anh ta quên! Từ hôm ấy tôi không còn được quyền quên nữa. Sáng hôm sau, khi tôi cạo râu, người ta lại bảo tôi: - Đừng quên phô-mai nhé!...
Bình luận truyện