Lên Nhầm Kiệu Hoa Chương 1 Không Dấu Vết Rời Đi Dưới ánh trăng mờ ảo Hiểu Mộng Nguyệt thoát bỏ lớp xiêm áo để lộ làn da trắng mượt mà nàng bước xuống dòng ôn tuyền ấm áp kia mà cảm thấy thật thoải mái. Lần đầu trốn ra ngoài chơi cùng tỷ tỷ mọi thứ nơi đây thật kỳ diệu. Tỷ tỷ không biết từ đâu lấy được một bộ nam trang và một bộ xiêm áo rực rỡ bắt mắt. Nàng dĩ nhiên không thể giả dạng nam nhân nên đành mặc trang phục nữ nhân kia. Cũng chẳng biết nàng mặc trang phục kia có gì đó kì quái mà trên đường ai ai cũng quay đầu nhìn nàng. Thấy lo lắng trong mắt nàng tỷ tỷ bảo là do nàng xinh đẹp nên họ mới ngắm nhìn. Theo chỉ dẫn của tỷ tỷ nàng đến được ôn tuyền thuận lợi tắm rửa. Trầm Thiên thực sự không biết phải phản ứng thế nào mới đúng. Biết mình bị trúng phải Xuân dược hắn thật nhanh chạy ra khỏi phòng đến dòng suối sau núi ngâm cho tỉnh táo. Thế nhưng vì sao lúc này lại xuất hiện một nữ nhân. Theo như trang phục của nàng hẳn nàng là kỹ nữ, cố bấm các móng tay vào da thịt kiến cho đầu óc trở nên tỉnh táo hơn. Hắn từ khi nào thì mất đi kiểm soát của lý trí mà có ý nghĩ kia, dược vật dần dần khiến cho đầu óc hắn bắt đầu mất dần kiểm soát. Hương thơm từ phía nữ từ kia càng ngày càng gần hơn tiếng vào mũi hắn rồi xộc thẳng lên não. Nhắm mắt ngưng cả hô hấp để giữ ình không bị dược vật khống chế thế nhưng một cái lướt nhẹ ngang qua của nàng cùng tiếng hô hoảng hốt trong veo kia kiến lý trí cuối cùng còn sót lại trong hắn vỡ vụn. Hắn tham lam hít lấy hương thơm ngọt ngào từ nữ tử kia cuồng đạo từ cái miệng anh đào kia đòi hỏi vô độ. Bàn tay hắn dĩ nhiên cũng theo bản năng mà hành động quấn chặt lấy nữ nhân kia. Mộng Nguyệt vì khói tỏa lên từ ôn tuyền nên từ đầu không hề phát hiện sự hiện diện của một người khác. Nàng kẽ giật mình khi chạm phải thứ gì đó. Khẽ than lên một tiếng định nhìn kĩ lại xem là thứ gì thì liền bị kéo vào vòng ôm cùng miệng bị kẻ đó xâm chiếm. Cố dãy ra nhưng thật không cách nào thoát khỏi người dàn ông này. Hắn bá đạo đùa giỡn chiếc lưỡi nhỏ của nàng, khiến đầu óc nàng trở nên choáng váng đến ý thức chống trả cuối cùng cũng dường như quên luôn. Bàn thay hắn không yên cứ dạo quanh thân thể nàng thật nhột quá. Nàng khẽ uốn thân đẩy ra tay hắn - Hì..hì.. Nhột…đừng có..ừm..mm chưa kịp nói lên kháng nghị đầu...
Bình luận truyện