Trò Đùa Tạo Tác Vào những ngày chủ nhật buồn, tôi thường mơ thấy mình chết đi. Chết và những bước mộng phiêu diêu thật có khác gì nhau? Và tôi không biết mình sẽ sống thế nào ở một thế giới mà con người chưa ai từng bước đến để trải nghiệm... Những huyễn mộng trần gian muôn đời vẫn thế, cứ nối đuôi nhau chạy dài theo ngày tháng song hành cùng khát vọng con người. Trượt trên chuỗi ngày tháng đó, mây gió vẫn hát khúc ca nguyên thủy, bầu không vẫn xanh như thuở hồng hoang vừa khai hoa... Hỡi ơi Huyễn mộng!...Tôi nhớ câu thơ của một nhà thơ người Quảng Nam: Buổi chung cuộc một phút buồn ảo mộng Thì em ơi ta nào có sá gì... Chung cuộc? Là bắt đầu của những đổi dời? Là chấm hết cho một mở đầu này và mở ra một mở đầu mới?... Không ai tự biết... Và tôi, với giấc mộng lạc loài, bỗng trở thành người điên giữa cuộc thế phiêu linh......
Bình luận truyện