Trầm Luân Hỡi ơi chàng lữ khách! Vì đâu hồn cô liêu gửi trên vùng lụa bạch Quyện với tiếng sầu tiêu môi người ngọc yêu kiều?... - Nhân Ngã Nhẫn- Hai mươi mấy năm trầm luân, tóc xanh đã nhuộm màu buồn và đôi chân trần lưu lạc không dừng gót phiêu linh mê mải...Một hôm bỗng vướng tình, lưới tơ mành phủ lồng lộng trên vùng tóc rối đượm nồng hương đất trời...tựa hồng hoang như bỗng giạt trôi về ủ hương suối tóc huyền u nhã nguyên sơ… Muôn năm kẻ má hồng, lưu luyến bóng tình quân...Khúc hát ru xưa à ơi...Lời ca thanh thoát trong trẻo u uẩn hôm nay...bỗng hoà điệu hợp quần trên vừng trán đã lô xô nếp hằn thời gian. Hốt nhiên có một tiếng ca nào vút lên cung siêu độ anh hồn tài hoa kiêu bạc ngông nghênh…Cũng hốt nhiên có một tiếng tơ trầm nào bỗng loang lở dở dang, như tiễn biệt một độ, lẩn khuất giữa vùng khói mờ thời gian... như bóng mây cuối chiều lờ lững bữa tàn ngày nơi trời Tây, hoàng hôn vừa ùa lẫn vào ánh vàng của Mặt Trời soi sáng nhân gian từ sơ ngàn cổ độ…...
Bình luận truyện