Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Tùy Bút
Giới thiệu:
Một Cuộc Đời Khác...
Dạo này hay nhận được nhiều lời phàn nàn, nhất là đám bạn bè cứ rầu rĩ, trong T dường như tồn tại hai con người, chẳng biết đâu mà lần. Khi gửi tin nhắn hay email thì là một người nồng nhiệt, tươi tỉnh, cởi mở, gặp nhau thấy đổ vỡ dễ sợ, vì mặt lạnh tanh, dè dặt, ăn nói cũng đối phó, cầm chừng.
Nghe người ta phiền mình mà… sướng. Vì người ta nói về mình mà thấy hơi giống… mình (trường hợp này cũng hiếm gặp), rằng trong ta có hai cuộc đời (tất nhiên, trong ta có nhiều hơn thế). Mà, nghe chừng, trong ý tứ của bạn bè, con người của thế giới ảo dễ thương hơn.
Ừ thì, chính ta còn thương ta-ảo nữa mà. Thương như một người thương lấy một người. Ở đó, không còn khuôn mặt, dáng dóc của ta, không còn giọng nói gù gù vô duyên của ta, ta sống bằng cảm giác, ý nghĩ, nỗi lòng. Giống như ta-chiêm-bao, ta-ảo vui tưng bừng. Không xương thịt, không thể chạm vào, nhưng mỗi ngày ta-ảo đều thấy mình trước gương, rất hồn nhiên, thanh thản. Vì sống thật, nói thật, yêu, ghét, đam mê thật. Nhiều lúc ta-thật đọc lại mail của ta-ảo thấy buồn cười, thấy nhói đau, chẳng hiểu làm sao mình không nói được bằng lời, bằng mắt những câu ấy trước mặt người ấy. Nhớ ai, yêu ai thì cứ bảo rằng tôi nhớ, tôi yêu. Sướng rơn, nhẹ nhỏm cả lòng, mà chẳng bị mất mặt, vì anh nọ cứ nghĩ đấy là ta đùa, vì ta cứ ra rả mấy câu này như bán bánh mì nóng giòn, vì lời lẽ trong thế giới ảo cực kỳ… biến ảo. Bông lơn. Cười cợt. Tui ieu ban we. Câu chữ trơ trơ, dửng dưng, nói theo nhà văn Châu Diên, là chúng cứ nhơn nhơn ra. Người muốn tin, cũng phải ngờ ngợ, bởi con T mà mình gặp thường là tỉnh bơ, thản nhiên, không thể nào, ừ không thể nào… Ta-ảo không cần người ta hiểu được mình (mong gì, chính mình còn không hiểu được mình nữa mà), cho nên cứ trải nỗi lòng vào thế giới ảo – nơi những cái bóng vốn câm lặng gặp nhau, cất tiếng nói, và tuyệt vời, đôi khi được đáp lời. Để ta-thật bớt nặng nề, giữ lấy gương mặt buồn bã ấy, xương cốt mỏi mê ấy mà sống tiếp.
Mà yêu lấy cuộc đời, đó là khi buồn quá, gởi một cái mail than thở với bạn bè, bỗng thấy cái buồn này không… nghiêm trọng, bởi có loại buồn thậm chí không thể dùng câu chữ để viết thành. Đó là khi đau đời quá, lên diễn đàn cự nự, khiêu khích, chọc ghẹo, bỡn cợt những cư dân ảo khác, lòng đang buồn đầy bỗng lưng. Rưng rưng. Họ cũng là người ảo, cũng biến đổi ngoay ngoắt giữa những giả-chân vậy mà chẳng...
Keywords:
Một Cuộc Đời Khác
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
truyện dân gian
,
audio truyện online
,
nhà văn
,
Những Chiếc Ấm Đất
,
Tiết Gia Tiểu Nương Tử
,
Chưởng Hồn Chiêu
,
Thác Loạn Ở Lasvegas
,
Kiêu Hãnh Và Định Kiến
,
Em Là Tất Cả
,
Nghệ Thuật Tinh Tế Của Việc Đếch Quan Tâm
,
Trên Hè Phố
,
Đẹp Duyên Cầm Sắc
,
Bạn Ghét Công Việc Của Mình Làm Thế Nào Đây
,
Hoành Thánh Xá Xíu
,
Em Tôi
,
6 Bí Quyết Của Các Doanh Nhân Thành Đạt
,
Nụ Hôn Của Casanova
,
Đường Hầm Ôđetxa
,
Tình Đời
,
Đức Phật Và Nàng Tập 2
,
Tổng Tài Máu Lạnh Đến Tỏ Tình
,
Về Hưu
,
Chú À Đừng Nên Thế
,
Giữa Đêm Trường
,
3 Sai Lầm Hàng Đầu Của Lãnh Đạo
,
Hai Mươi Năm Sau
,
Chiếc Lá
,
Láng Giềng Hắc Ám
,
Phê Phán Và Sáng Tạo
,
Cà Bung Miền Bắc
,
Sân Trường Ngày Cuối
,
Hồ Quý Ly
,
Hằn Học
,
Ngày Tết Về Thăm Quê
,
Cách Làm Nem Thịt Heo
,
Bình luận truyện