Lỡ Mình Không Có Gì Tôi là mẹ của cô dâu. Bản nhạc mừng hôn lễ đang rộn ràng, nếu bà muốn có thay đổi gì thì rất có thể là chúng tôi không kịp trở tay. - Dạ - Tôi mỉm cười - Có chuyện gì vậy ạ? Người đàn bà đặt tay lên ngực: - Cô làm ơn nói dàn nhạc thay người giùm. Công việc lễ tân cho tôi khả năng đoán biết khách hàng muốn gì khi họ chưa nói ra và hiểu ngay được cái điều họ đang tìm cách diễn đạt. Nhưng lúc này, tôi không thể hiểu ra người đàn bà này nói gì. - Dạ... Cụ thể là bà muốn thay ai ạ? - Cái cậu thọt chân ôm cây ghi ta điện....
Bình luận truyện