Mùa Hè Năm 3000 Tùng Mai đong đưa chiếc ví nhỏ cho đến khi tự nó di động theo một đường hình sin cố định. Cô mải mê với trò chơi trẻ con ấy cho đến khi có tiếng rè rè như sắt gỉ vang bên tai: - Tàu sẽ khởi hành trong mười phút nữa.Yêu cầu cô đứng đúng vị trí. Tùng Mai bỉu môi. Mười phút là một khoảng thời gian dài,cô không muốn phung phí. Vì vậy cô lại tiếp tục quay chiếc ví. Bây giờ thì chuyển động hình Sin đã biến đổi thành những đường bay rối rắm trong không gian.Tùng Mai vẫn căng mắt nhìn,thỉnh thoảng cô reo lên khe khẽ. Chợt cái ví dừng lại bởi một bàn tay to lớn. Không hiểu sao quai ví bật khỏi tay Tùng Mai quấn quanh bàn tay to lớn ấy nhanh như chuyển động của một con rắn. Tùng Mai kêu to giận dữ: - Đồ phà bỉnh. Trả lại tớ đi. Người dừng chuyển động của cái ví là Tuấn Văn,một thanh niên cao lớn,đẹp trai.Vai mang một túi xách lớn. Có điều khác với mọi người,sau lưng anh không có người máy phục vụ nào hết. Tuấn Văn cười to lên tiếng chào: - Cậu cũng đi cùng tàu với tớ phải không? - Cả với tớ nữa.....
Bình luận truyện