Ngày Của Nội Trong khoảng khắc, tôi đã bước qua cổng ngôi nhà cũ kỹ. Hai cái cột cổng rêu phong như chưa bao giờ được quét vôi sửa chữa kể từ ngày tôi rời bỏ quê hương cách đây 20 năm. Mái ngói miếng còn, miếng vỡ. Độc nhất trên nóc cao bên phải, chỗ mà ngày xưa một tổ ong yên vị hằng mấy năm trời, được che chắn bằng một miếng tôn xỉn màu không phản chiếu nổi chút ánh sáng mặt trời. Mảnh vườn nhỏ lưa thưa. Không còn trồng cúc hoặc thược dược dù bây giờ đang là cuối năm. Cây mai già ở mái hiên trước chỉ còn sót lại dấu tích của hàng gạch thẻ xây bao quanh gốc. Tôi nhìn thấy ngay nội đang ngồi yên lặng trên chiếc ghế mây. Mái tóc trắng lên trong nắng chiều. - Nội. Tôi la lên như hồi còn trẻ dại. Đôi mắt bạc màu nhấp nháy nhìn tôi chăm chú, rồi nội nói như những lần ngày xưa, khi tôi từ nhà mình qua nội để chờ xin một cái bánh ít hoặc dăm đồng bạc mới ăn quà. - Con Thu hả? Mới qua? Tôi đến bên nội, mắt rưng rưng: - Lâu quá con mới về thăm nội. Nội nhìn tôi, nhìn chiếc valy đầy bụi, rồi như chợt nhớ, nội nắm tay tôi dục dặc:...
Bình luận truyện