Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Sách Cũ Và Người
Mùa thu 1998, Thương tặng cháu Nguyễn…
Hà Nội, Bản tặng Nguyễn…
Láng Trung, gửi Nguyễn chút vu vơ thơ đầu tay…
Tôi gặp lại những lời đề tặng này khi chuyển tủ sách từ cơ quan về nhà. Chúng khiến cho công việc tưởng như đơn giản chỉ là bỏ sách vào mấy cái bao và chất những cái bao ấy lên một chiếc xe lôi trở nên không đơn giản. Việc tưởng một ngày dài ra cả tháng. Tưởng vẫn đang đứng với đống sách bụi bặm lấm lem hóa ra mình quay lại những nơi rất xa.
Hội trường với những khoảng hành lang dài. Nhà khách với phòng ăn, và gian sảnh rộng. Hay trên những chuyến xe bus đưa đám đại biểu văn nhân qua lại hai nơi đó. Có người lụi hụi đặt cuốn sách trên đùi, nguệch ngoạc ký tặng và trao cho tôi. Mười năm, tôi vẫn nhớ bó nắng chiều chiếu xiên qua gương mặt lung linh vẻ tự hào pha chút bẻn lẻn, hồ hởi pha chút ngập ngừng, rạng rỡ lẫn chút bùi ngùi...
Mười năm, ký ức gương mặt người bị phủ sương mù, nếu có ảnh tác giả ở bìa thì cảm giác quen cũng mờ nhạt, nhưng những cảm xúc của bạn khi tặng sách thì tôi vẫn nhớ. Như một nỗi ám ảnh. Sao mà họ giống nhau đến kỳ lạ ở cái hồn nhiên lại hơi run rẩy, thanh thản mà cũng lúng túng... Tôi nhớ cả cái cách mình ấp úng nhận chúng (mà không có gì cho đi), lật vài trang vờ như lơ đãng, cố cho những ngón tay trôi qua nhanh những trang đầu, với vài dòng lẻ loi, Tri ân người vợ thương khó đã giúp tôi hoàn thành tập thơ này, hay Cảm ơn Hội cựu chiến binh, Chi bộ xã X đã nhiệt tình ủng hộ cuốn sách…. Cảm giác ngậm ngùi lan ra từng chân tóc, và cái âm thanh vỡ ra của ảo tưởng về nghề bắt đầu rập rờn trên sống lưng, không đợi đến trang cuối cùng, ở những dòng cuối cùng, in 500 (hay 300) cuốn….
Ngồi giũ bụi mớ sách cũ, thấy nỗi ngậm ngùi cũ rơi ra, những bạn bè chung chuyến xe, chung phòng nghỉ, hay cùng một bàn ăn khi đó giờ thỉnh thoảng lại gặp trên những tờ tạp chí. Biết họ đang lần đi tới cùng mình, lòng cũng bớt hoang mang. Nhưng có quá nhiều cái tên lâu rồi không thấy lại, tự hỏi họ đi đâu về đâu?! Họ đã bình an từ bỏ văn chương thơ phú mịt mù, chuyên chú làm thầy giáo, kỹ sư, giám đốc, thợ ảnh, thợ cấy… hay vẫn còn lụi hụi, cặm cụi đi trên con đường bất tận đó, xiêu vẹo xơ rơ vì bị niềm đam mê vắt kiệt từng ý nghĩ, từng hơi thở?! Những tiểu thuyết, bài thơ đã là giấc mơ quá vãng hay vẫn còn sức mạnh ma...
Keywords:
Sách Cũ Và Người
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
tiểu thuyết hay
,
audio truyện online miễn phí
,
tiểu thuyết
,
Nếu Tôi Biết Rằng
,
Nhỏ Đáng Ghét Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi
,
Vệ Tư Lý Hệ Liệt Thần Tiên
,
Hào Môn Làm Con Dâu Cả Thật Là Khó
,
Đừng Vội Nói Lời Yêu
,
Chỉ Dụ Anh Cắn Câu
,
Gỏi Lòng Gà
,
Con Bướm Màu Hồng
,
Phần Thô Của Nhà
,
Truyện Ngắn Alice Munro
,
Người Đàn Ông Không Bao Giờ Quên
,
Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định
,
Phản Trắc
,
Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu
,
Làm Sao Để Không Sống Một Đời Tuyệt Vọng Trong Im Lặng
,
Trời Sinh Quyến Rũ
,
Bà Sơ Chơi Gôn
,
Phù Sinh Nhược Mộng Cuộc Đời Phù Du Như Giấc Mộng
,
Bài Ngữ Pháp Cho Bạn Trẻ
,
Bá Nha Tử Kỳ
,
Một Ly Sữa
,
Hoa Bồ Công Anh Sẽ Bay Về Đâu
,
Nhà Có Sư Tử Hà Đông
,
Ngã Rẽ Đi Về Phía Anh
,
Giã Từ Quá Khứ
,
Hải Trình Kontiki
,
Cục Cưng Phúc Hắc Siêu Ngang Ngược Cha Con Muốn Trả Hàng
,
Ta Mới Là Sủng Phi
,
Sự Tích Con Dã Tràng
,
Một Đêm Vợ Chồng
,
Chúng Tôi Ở Chung Nhà
,
Nhật Ký Báo Thù
,
Bình luận truyện