Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Tùy Bút
Giới thiệu:
Nhớ Nguồn
Ở quê mình nhà nào cũng có cửa sau. Mỗi khi đi xa, nhớ ba nhớ má, nhớ nhà, nhớ luôn cái ngạch cửa trước, nhớ cái chái cửa sau. Rồi chợt hiểu vì mắc mớ gì mà người con gái xưa thầm lén chiều chiều ra đứng cửa sau để trông về quê mẹ để ruột đau chín chiều.
Ở nhà mình cũng có cái cửa sau. Cửa nhìn ra vườn cây xanh mịt, trắng loáng loáng ngoài kia là chòm mả ông bà tổ tiên. Những chiều xa nhà, ngồi dưới đò đi dọc theo các triền sông nhìn cửa sau của những ngôi nhà trầm lắng trong nắng héo. Không hiểu sao mình cảm thấy tội nghiệp mình ghê lắm. Người ta có nhà còn nghề nghiệp mình thì giang hồ mãi tận đâu đâu. Mình nhớ cửa sau nhà mình. Không phải chỉ là nơi để đi ra đi vào, cửa trở thành một khung tranh. Chị mình vẽ cảnh ngồi giặt áo trong cái nền sẫm đỏ của hoàng hôn. Ba mình vẽ vào khung một thân mình chắc nịch, đỏ au vì nắng gió trên đồng, những làn nước trong văng trong vắt từ cái lu nước nhỏ bên cửa bắn tung tóe mỗi lần ba tắm. Bà nội mình ngồi trên cái đôn cưa bằng gỗ mù u, vẽ vào cửa sau một cái nhìn khắc khoải, ngoài vườn chiều kia, dưới trăng chiều kia có mộ ông, có mộ các chú nằm xuống khi tuổi còn rất trẻ. Nên mắt bà đã mờ mà như ướt lem nhem? Hay tại khói cay bay cao bay sà từ chiếc lò cà ràng, ùng ục nồi cám heo sôi trên bếp? Trên khung tranh còn má mình chiều nào cũng ngồi dưới chái đâm từ cửa sau, trước mặt má là thúng rau, sịa ngò đang lặt dỡ, bó dỡ… Tay má nhăn, tái xanh vì ngâm nước lâu, trán má nhăn vì lo toan, vất vả, chỉ có cái cười của má thì vui, vui lắm, vui không kể xiết. Nhất là khi má nhìn đứa cháu nhỏ xíu, ngong ngỏng ở truồng nhảy lạch chạch trong cái thau nước đặt trên sàn lãn (giống mình hồi nhỏ quá đi thôi). Cạnh đó, có phải mình không vậy ta, có phải mình đang ngồi chồm hổm trước nồi cơm đầy lọ, trong bức tranh chiều, dường như có tiếng cạo cơm cháy sồn sột và tiếng trẻ nít cười rân.
Đêm đầy sao, mở cửa sau chợt hương bông cau, bông bưởi ùa vào đầy ứ mũi. Muốn thở chỉ sợ hương tan. Nghe con chim heo kêu nghe sợ mơ hồ, chạy cuống chạy cuồng qua cửa rồi mà hương vẫn còn theo.
Cửa sau, với mình, ít nhiều mang cảm giác thiêng liêng của sự đầm ấm, sum vầy. Cho nên nhớ hoài, nhớ mãi, nhớ không thôi. Cái số mình, thầy bói nói, là số giang hồ, giang hồ vặt.
Ra giữa đời, về phố chợ, đất chật, người...
Keywords:
Nhớ Nguồn
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
văn học nước ngoài
,
thư viện sách
,
sách nói cho người mù
,
Xin Nhờ Lơmuya Cát Tường Việc Này Nữa
,
Noãn Đông
,
Đi Tới Cuối Đường Rồi
,
Giấc Ngủ Chập Chờn
,
7 Thói Quen Dẫn Đến Sự Thất Bại
,
Sự Tích Con Cóc
,
Chính Niệm Thực Tập Thiền Quán
,
Những Đống Lửa Trên Vịnh Tây Tử
,
Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát
,
Thiên Vũ 2 Long Ngự Tứ Cực
,
Tiểu Thư Băng Giá Làm Vợ Anh Nha
,
Tôi Lỡ Thích Cô Rồi Sao Đây
,
Không Cho Trả Lại Ông Xã
,
Đặc Công Cuồng Phi
,
Chiếc Áo Lặn Và Con Bướm
,
7 Cách Giúp Bạn Duy Trì Phong Độ Làm Việc
,
5 Kiểu Người Cơ Bản Trong Quá Trình Làm Việc Nhóm
,
Truyện Cổ Trung Quốc 2
,
Hút Chết Vì Quả Đào
,
Bà Xã Ngoan Nào
,
Nơi Khởi Đầu Của Những Giấc Mơ
,
Đại Thanh Tửu Vương
,
Em Cứ Chạy Đi Chạy Mệt Thì Về Bên Anh
,
Thiên Táng
,
Hoa Thiên Cốt Tập 2
,
Cưới Trước Yêu Sau
,
Thương
,
Hậu Chí Phèo
,
Anh Mở Đường Em Yểm Trợ
,
Cầu Vồng Trắng
,
Bước Chân Trên Nẻo Nhớ
,
Yêu Thật Yêu Giả
,
Bình luận truyện