Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Nắng Bên Cầu
Buổi sáng hôm H bị kẹt lại bên cầu cửa khẩu Na Mèo, nắng mai trong vắt. Trong đến nỗi khi hắt lên mặt H, bộ râu quai nón đã nứt mầm nhuộm nắng ngã màu xanh. Cũng có thể do mặt H đang tái tê. Bạn Lào không cho H vào, dù anh nói tiếng Việt liến láu như chúng mình nhưng anh chẳng phải người Việt. Muốn qua Lào mà không cần thị thực thì chỉ còn cách quay về Hà Nội sau đó đáp máy bay sang Viêng Chăn. Mọi người bàn nhau ai qua biên giới được thì đi tiếp, H quay lại một mình. Lúc rảo bước qua cầu thấy bóng mình bỗng lạnh, trong lòng chợt vang lên một câu hát của ông Duy, Nắng ngừng bên chiếc cầu biên giới…. Bên kia cầu H tươi cười vẫy tay lần nữa, ra vẻ trục trặc này chẳng đáng là bao, dù sắp phải đánh một đường vòng xa thẳm.
Mình bỗng nhớ tới đất nước H, tới cây cầu biên giới nằm giữa hai miền Nam - Bắc, bị chia cắt mấy chục năm rồi vẫn và chưa có dấu hiệu gì hứa hẹn sẽ đi tới lòng nhau. Mình đã từng muốn khóc, muốn… làm thơ khi đứng nhìn cây cầu lở dở đó. Giờ thêm một cây cầu biên giới khác cứa vào mình một nỗi gì ly biệt.
Tưởng mình đa cảm vậy là vì H, sau này mới hay hoàn toàn không phải. Vì biên giới và những cây cầu biên giới. Lúc đứng nhìn chúng hoặc đi qua chúng, mình có một cảm giác bùng nhùng phức tạp, chẳng biết được đó là hoang mang hay háo hức, bị dứt lìa hay đang được nối liền, đến hay đi… Chỉ dám chắc một điều, đó không phải là cảm giác bình yên. Có lần định qua Hồ Kiều, giữa cầu mình tự dưng muốn quay lại vì nghĩ tới cuộc chiến tranh biên giới xảy ra cũng lâu rồi. Cơn đa sự nổi lên bất tử ghì níu chân mình, đi hết cầu mà mệt muốn đứt hơi.
Cây cầu khỉ bắc qua biên giới chỗ chợ Gò - Tà Mau thì ngắn ngủn chừng năm, bảy thước cũng chẳng làm mình nhẹ nhỏm hơn. Dù đứng ngay đầu cầu là anh lính biên phòng Campuchia hay cười và cười hay, ưa nhìn đến nỗi mình rên[1] lên vì thích. Nhưng tình cảm chỉ đến mức đó thôi, đây là biên giới. Đường biên giới là dòng kinh nhỏ nước đục ngầu do ghe buôn tấp nập, thậm chí không có cầu mình cũng có thể lội sang được, thậm chí mình đã qua nước bạn,[2] đứng gần anh lính đến nỗi nghe được tiếng gió lật phật trên cổ áo, ngửi thấy mùi nắng quánh đặc trên tóc anh… nhưng mình vẫn cảm thấy ngăn cách. Phải là người Việt thể nào mình cũng chọc ghẹo à ơi, chụp hình cái nụ cười đẹp kinh khủng...
Keywords:
Nắng Bên Cầu
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
truyện online
,
tiểu thuyết hay
,
sách kỹ năng sống
,
Nét Buồn
,
Siêu Quậy Trường Jj
,
Quá Trình Dưỡng Thành Yêu Hậu
,
Bàn Tay Nâu
,
Thủ Hộ Thiên Sứ
,
Bản Án Chế Độ Thực Dân Pháp
,
Mí Sình Đi Chợ
,
Năm Centimet Trên Giây
,
Hoàng Thượng Có Gan Một Mình Đấu Bản Cung
,
Phục Kích Ái
,
Ông Khổng Lồ Ích Kỷ
,
Đóa Hoa Tội Lỗi
,
Chúa Có Đó Không Là Con Margaret
,
Tôi Tự Tử
,
Cô Gái Bất Khuất
,
Biên Niên Sử Narnia 6 Chiếc Ghế Bạc
,
Cẩm Y Đương Quốc
,
Vụ Cá Cược Tình Yêu
,
Đã Có Tôi Bên Em
,
Đàn Bà Tuổi 40
,
Điều Đó Rồi Cũng Qua Đi
,
Cuộc Đời Chìm Nổi Của Thuyền Trưởng Blood
,
Tình Khúc Chiều Thu
,
Ông Xã Là Giáo Sư
,
6 Kỹ Năng Mềm Cần Thiết Cho Dân Công Sở
,
Tha Thứ Mãi Mãi
,
Thế Thì Nhà Báo Là Ông Trời
,
Bánh Mì Thơm Cafe Đắng
,
Năm Tháng Vội Vã
,
Bắt Mạch Cho Sếp Nữ
,
Tứ Quái Tkkg 16 X7 Không Trả Lời
,
Người Mỹ Trầm Lặng
,
Bình luận truyện