Nhà Thơ Lãng Tử Chương 1 ― Một Chuyến Du Lịch Tâm Sứt huýt gió một hơi dài, trao trả bé Thơ tấm hình: - Trời ơi! Công viên đẹp vô cùng là đẹp! Nhưng tiếc rằng chỉ có một mình bé Thơ được mời ra chơi thôi. Có ai mời chúng tôi đâu! Cô nhỏ nheo nheo cái mũi, chìa tay cho bạn: - Thì các anh cứ đọc bức thư này đi đã nào. Tâm Sứt chộp lá thư mở ra, đọc lớn: - … Ờ, ờ… Thơ có ý kiến hay đấy. Rủ các bạn trong băng Khu Ba Chuông cùng ra Biên Hoà. Vi nhớ ra rồi. Các anh: Chiêm, Trí, Tâm, Bình ở cùng hẻm với Vi hồi trước đó mà. Đúng rồi! Mình thưa chuyện với ba má, ba má đã bằng lòng. Có điều, căn nhà gọi là rộng nhưng chứa từng ấy người thì không đủ. Cũng may, ba Vi hiện có một tấm vải tăng dầy và lớn lắm. Loại vải tăng vẫn dùng để đi cắm trại ấy. Các anh ấy có thể dựng lều vải trong một góc công viên, nơi đó cấm người ngoài qua lại. Như thế không còn ngại ai đến làm phiền nữa, há Thơ! Vậy Thơ nhớ rủ các anh ấy cùng đi cho vui nghe! Tâm Sứt trao lá thư lại cho bé Thơ:...
Bình luận truyện