Nhân Tài Bị Bỏ Sót Đang há mồm, ngửa cổ kều chùm roi đỏ mọng thì bất thình lình thằng Kiên ở đâu chạy về nhảy phóc lên lưng, ôm ghì lấy cổ tôi, làm tôi mất đà lảo đảo mấy vòng. Tức mình, tôi đứng dạng ngang, một tay chống nạnh, tay kia cầm gậy chỉ thẳng mặt thằng em, quát: - Thằng kia! Mày làm cái gì đấy hả? Nó cười híp cả mắt, giơ ra một bức thư. - Hãy xem đây! Thư của chị Phùng Thu Hà Nam gửi cho em. Ha! Ha! Ha! Tôi bĩu môi: - Hà à... Na... am. Hà Nam của chúng mày là cái... đinh gỉ. Chị mày đây mới xứng là người để mày tôn kính, bái phục, em ạ! Nó cũng bĩu môi, vặn lại: - Phải... ải... Thế bà chị đã có điểm văn nào vượt quá điểm 5 chưa? Đã có bài viết nào được đăng báo chưa?...
Bình luận truyện