Những Đêm Mưa Chương 1 ― Tương Kính Như Tân Không hiểu tại sao cái ngày lành tháng tốt của Trang và Bình lại rơi trúng vào một buổi chiều mưa. Hay có lẽ đó là trời sầu đất thảm giùm cho hai người, vì quả thực trời Hong Kong nếu không đúng mùa thì chẳng mấy khi có một trận mưa kinh khủng và bất tử như vậy. Cả hai cùng nhìn bức tranh hôn thú có in hình Rồng Phụng hoa lá chim chóc và những giòng chữ bút pháp nắn nót nào là: Giai ngẫu thiên thành. Lương duyên vĩnh đế. Tình đôn khang lệ. Nguyện tương kính chi như tân . . . mà ngao ngán. Bình nhớ đến lời một người bạn kinh nghiệm rất dồi dào về cuộc sống đã nói với anh:Trong đời người có hai lần sung sướng: một lần lúc cưới vợ, và một lần lúc vợ chết. Vợ thì bây giờ anh đã có rồi đấy, sung sướng hạnh phúc đâu chưa thấy, chỉ thấy bực mình thôi. Và nỗi bực mình thứ nhất là Trang không chịu ký tên thực, tên cúng cơm của nàng vào bức tranh Giai ngẫu thiên thành v. . v. ., ấy mà ký cái tên vớ vẩn nàng tự đặt ra trong lúc còn đi chu du trong lục địa Trung Hoa cùng một đám lưu lạc du học sinh . Thương thuyết không xong, Bình đành phải nhượng bộ, vì không nhượng bộ thì còn làm gì khác được. Không lẽ bức tranh Rồng Phụng Nguyện tương kính chi như tân . . vừa ký xong còn chưa ráo mực, đã khai chiến ngay lập tức? Anh đành tự an ủi:...
Bình luận truyện