Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyên Bình
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Quẩy Tấu
Có lẽ ít có vật dụng nào gần gũi và gắn bó với người Mông như chiếc quẩy tấu, khi đi nương quẩy tấu đựng dụng cụ lao động từ nhà lên nương, khi về nhà quẩy tấu lại đựng các sản vật từ nương về nhà, khi đi chợ quẩy tấu cũng đi theo... Khi ra khỏi nhà con người thường mang theo quẩy tấu, có khi còn chưa biết để làm gì, nếu trên đường đi gặp ít rau cho lợn sẽ lấy một ít, gặp ít củi khô sẽ gùi một ít, gặp ít quả rừng sẽ hái một ít... Có khi cũng chẳng đựng cái gì, khi đi sao khi về vẫn vậy.
Quẩy tấu là sự sáng tạo trong lao động của người dân miền núi, nó được ví như chiếc địu, như chiếc ba lô, và hầu hết mọi thứ cần mang vác đều được đựng trong quẩy tấu.
Đường vùng cao lắm đèo nhiều dốc, gập gà gập ghềnh, bước lên mây, bước xuống đất, khó có thể gánh, quẩy bằng đòn gánh, người Mông đã sáng tạo ra chiếc quẩy tấu, rất phù hợp với điều kiện đu quẩy lên dốc xuống khe.
Tôi còn nhớ người bạn là nhà báo kể cho nghe có một bản của người Mông ở tít trên núi cao gần như biệt lập với thế giới bên ngoài, con đường duy nhất vào bản là mười hai chiếc thang nối nhau bắc vào vách núi.
Nghe kể đã lâu, hôm ấy có dịp tôi quyết tâm đi thực tế một chuyến cho con mắt được mở mang. Buổi sáng, lúc đường còn ướt sương, tôi và anh cán bộ xã đã lên đường. Mặt trời lên khá cao, bóng nắng đã gần nghiêng về đông mới đến chân núi, từ dưới nhìn lên thấy chót vót tít tắp xa. Đứng nghỉ một lát rồi anh cán bộ xã bước những bước đầu tiên lên cái thang thứ nhất, tôi bước theo ngay phía sau mà bàn chân cứ run lên từng hồi sợ sệt, chỉ cần sơ ý một chút mà trượt chân ngã xuống thì... tôi không dám nghĩ thêm nữa. Anh cán bộ xã bảo đừng nhìn xuống cứ ngước mắt lên là hết sợ. Tôi đã không dám nhìn xuống, nhìn lên cũng không dám, tôi cứ dán mắt vào vách núi đá mốc meo đen xỉn. Đi mãi rồi cũng hết các bậc thang. Đoạn đường tiếp theo lại phải lách mình qua các khe đá, những hòn đá rất to bám vào sườn núi, bước nọ nối bước kia cách nhau một đoạn xa, nhiều lúc phải bước lên đầu các hòn đá. Anh cán bộ xã vừa đi vừa dặn là phải bước đúng đầu hòn đá đừng có bước vào sườn nó kẻo trượt chân ngã thì không về được đâu. Tôi phải nhẹ nhàng cẩn thận đặt bàn chân đúng cái mỏm nhô lên của hòn đá, sự sắc nhọn được cảm nhận sau đế dày truyền...
Keywords:
Quẩy Tấu
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
audio truyện online
,
sách hay nên đọc
,
văn học việt nam
,
Lửa Hòa Bình
,
Tây Hoàng – Đậu Mỹ Nhân
,
Lại Chuyện Con Mèo
,
Then Came You
,
Again The Magic Tiếng Việt
,
Bún Nước Lèo Cà Mau
,
Tuyết Hoa Phong Nguyệt
,
Hoàng Lê Nhất Thống Chí
,
Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi
,
8 Từ Nhà Lãnh Đạo Cần Nhớ
,
Bán Trứng
,
Nếu Em Không Phải Giấc Mơ
,
Tình Yêu Của Cô Nàng Cố Chấp
,
Sườn Xào Chua Ngọt Cay
,
Thánh Tâm Ma Ảnh
,
Nữ Giới Đồng Tính Luyến Ái
,
Trái Tim Con Rắn
,
Bàn Long
,
Khoai Tây Chiên Thịt Bò
,
6 Hình Ảnh Người Cha
,
Sếp Dè Dặt Một Chút
,
Nghệ Thuật Tinh Tế Của Việc Đếch Quan Tâm
,
Thiên Long Bát Bộ Bản Mới
,
Tôi Gặp Ma
,
Xôn Xao Đồng Nước
,
Angiêlic Và Tình Yêu
,
Mãi Mãi Dấu Yêu
,
Chút Tình Đầu
,
Nụ Hoa Hồng
,
Dụ Dỗ Tiểu Kiều Thê
,
Bây Giờ Mới Thò Đầu Ra
,
Đoạn Kiếm Thù
,
Bình luận truyện