Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Thanh Tâm Tuyền
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Sắc Trời
Tôi như một chất loãng đọng vũng ánh lên màu sáng hắt hiu. Màu sáng kỳ lạ, lạ quá đỗi nhạt thếch, nín thinh hoàn toàn của trời bên ngoài dần dần lộ xuất hiện tách rời khỏi cảm giác mù lòa bất định. Bóng tối mở rộng, mở rộng mãi vào những lớp bóng tối và trong ấy khuôn cửa sổ mờ ảo lồng lấy màu trời. Lúc này tôi mới rũ bỏ hết giấc ngủ, thoát khỏi trạng thái lập lờ không mặt mũi, tay chân, thân xác, không một chút ý niệm về nơi chốn phương hướng. Và tôi nằm im trên giường, không đụng đậy, thân thể trần truồng. Tôi biết tôi đang ở trong phòng của tôi.
Tôi không nhớ tôi đã trút bỏ quần áo lúc nào. Trong một giấc ngủ tỉnh ngắn hay trong một cơn mộng du? Tôi cố nhớ lại, cố nhớ lại giấc ngủ đã qua bằng cách nghĩ đến những hồi mộng. Tôi không nhớ được gì cả, giấc ngủ kín mít tối bưng như một đường hầm ngột ngạt, cố sức chỉ khiến tôi rớt trở vào cái trạng thái loãng biến rời rã. Tôi quơ tay chân tìm kiếm, trên chiếc giường hẹp không thấy quần áo vứt liệng. Có lẽ chỉ là những hành vi tự động, tôi tự nhủ nếu tôi mắc chứng mộng du, ở một mình thế này thật nguy hiểm, tôi có thể lần mò ra cửa sổ kia leo lên và rơi từ tầng gác thứ tư xuống khoảng sân sau của tòa nhà chung cư, một buổi sáng nào thức dậy mọi người sẽ bàn tán về vụ tự tử của một tên nhà văn nhà báo độc thân. Thật là buồn cười. Và tôi vẫn nằm nguyên phơi thân trong bầu không khí im khô.
Đâu đó một con trăng non lơ lửng, mọc hồi nào, như trong quang cảnh một giấc mộng cũ, không biết từ bao giờ, thốt nhiên tôi nhớ rành mạch. Đó là buổi sớm, trăng chưa lớn, ở bên một bìa rừng, đôi môi thật mềm, thật ướt, thật bám dính nhìn rõ những đường chỉ nhỏ trên vành cong thưỡi thoa một lớp son tím mỏng như buổi mai, đôi mắt rối rít như bờ bụi trong cánh rừng bên, đêm vẫn chưa qua hết. Monica. Monica. Anh ấy à, anh gàn lắm, anh con nít lắm. Anh có nhớ năm nay anh bao nhiêu tuổi không? Tôi cười, tôi nhìn rõ tôi vẫn thường cười như thế hết sức ngớ ngẩn: Đàn ông thì ngu đối với đàn bà, Monique cười ngặt nghẽo: Ngu, ngu. Non. Tu es poêt. Tôi nhớ câu nói của một người bạn: Đối với đàn bà, chỉ có thể giao thiệp trong hai thế: đứng hoặc nằm, đứng ở ngoài phố và nằm trong phòng, cấm kỵ là ngồi, ngồi đối mặt là ngu xuẩn. Chúng tôi đang ngồi trên một bờ cỏ, dưới chân dốc, nghe một thứ tiếng rào rào kỳ quặc. Dường như...
Keywords:
Sắc Trời
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách hay nên đọc
,
nhà văn
,
truyện audio
,
5 Sai Lầm Lớn Nhất Của Lãnh Đạo Khi Diễn Thuyết
,
Nghệ Thuật Thuyết Trình Chào Bán Hàng
,
Cô Vợ Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình
,
Không Có Khuôn Mặt Của Cái Ác
,
Đại Mạc Dao
,
Bánh Giò Nhân Thịt
,
Yêu Em Gái Không Cùng Cha Nhưng Khác Mẹ
,
Sự Tích Cây Nêu Ngày Tết
,
Trăm Trứng
,
Kim Đồng
,
Bài Cho Nhi Đồng Tháng Tám
,
Trước Ngày Em Đến Me Before You
,
Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức
,
Giang Nam Oán Lục
,
Xa Rồi Hạ Ơi
,
4 Điều Chú Ý Khi Đề Nghị Tăng Lương
,
Niềm Tin
,
5 Chữ P Cho Chiến Dịch Marketing Tìm Việc
,
Nhà Có Hoa Tim Vỡ
,
Bạn Biết Gì Về Nghề Copywriter
,
Lâu Đài Bị Phù Phép
,
10 Bí Quyết Thương Lượng Để Có Mức Lương Tốt Hơn
,
Percy Jackson Iii Lời Nguyền Của Thần Titan
,
Chúc Thư Là Gì
,
Chiếc Gương Đen
,
Phố Nhà Binh
,
Cổ Đạo Kinh Phong
,
Thấp Thoáng Áo Về
,
Câu Chuyện Một Làm Nữ Quần Chúng Sao Khó Vậy
,
Cánh Chim Bạt Gió
,
Ở Phía Sau Mùa Thu
,
Bạo Quân Độc Sủng
,
Bình luận truyện