Bến Đổ Bình Yên Chương 1 ― Tú Uyên buồn bã nhìn chiếc máy bay chạy dài trên đường băng rồi từ từ cất cánh, hai hàng lệ lăn dài trên má. Nguyên Hải đã ra đi, từ hôm nay và mãi mãi, chuyện tình của Tú Uyên sẽ là một trang sách khép kín, phần hồn người thiếu nữ đã gởi theo cánh chim trờí kia bạt gió về nơi xa. Biết làm sao được khi người yêu đã chọn kiếp sống tha hương, nơi đó có một giai nhân đang chờ đến cuộc hôn nhân định trước của cha anh. – Tú Uyên ! Đến hồi nào vậy ? Lan Anh khẽ thất lên khi nhận ra nhỏ bạn đang nép mình ở một góc xa. Cô cũng có mặt trong số người đến tiễn Nguyên Hải và gia đình xuất cảnh. Tú Uyên ngước đôi mất đẫm lệ nhìn bạn : – Mình vừa đến thôi, không kịp nhìn thấy anh Hải lần cuối trước lúc ảnh đi xa. Lan Anh buông giọng hờn trách : – Lỗi tại Uyên đó. Bữa tiệc cuối cùng của gia đình. anh Hải, Uyên không đến dự. Đêm qua mình năn nỉ Uyên sáng nay tiển ảnh ra phi trường, Uyên cũng lắc đầu. Bây giờ thì muộn mất rồi. Tội nghiệp Nguyên Hải, anh đâu biết Uyên đến đây. Lúc nãy thấy ảnh thật buồn vậy đó....
Bình luận truyện