Sau Một Giất Ngủ Dài 1 Tôi đứng trước giảng đường 21. Chậm rãi bước qua những dãy bàn. Bàn 5…bàn3… khựng người lại tay khẽ hất mái tóc qua một bên. Bằng vẻ mặt bình thản nhất tôi thả chiếc túi xuống ngồi vào dãy bàn đầu tiên. Lớp trưởng nhướng mày ngạc nhiên: - Sao hôm nay lại chuyển chỗ? - À!... à…chỗ này theo dõi bài tốt hơn. Tôi nhún vai. Cố gắng cười thật to. Hắn im lặng hồ nghi, tôi quay lại hỏi mượn người đằng sau một quyển vở. Bàn 3 – hai chiếc ghế bên tay phải để trống. Phía cuối lớp, Đông hý hoáy viết xóa xóa. Tôi quay lên, tự dành cho mình một nụ cười. Nhưng hình như chẳng có cái quái gì đáng để cho tôi phung phí một cái nhếch mép cả. 2. Thời tiết dạo này nhõng nhẽo hệt một cô thiếu nữ 16 tuổi. Thoắt mưa, thoắt nắng. Thoắt nắng rồi lại thoắt mưa. Chuông tan học reo vang. Tôi chậm rãi xếp sách vở vào túi một cách cẩn thận. Đông cuộn tròn cuốn vở, phóng ra khỏi lớp đầu tiên, ánh mắt lướt qua tôi. Lạnh lẽo! Cúi người xuống, tôi lùa tay vào kiểm tra ngăn bàn – cái nơi mà tôi biết chắc chắn là sẽ rỗng không 3. Có lẽ cái thời điểm để cho mọi người bắt đầu xì xào về một hiện tượng không bình thường lắm đã đến. Ở trong lớp chỉ vỏn vẹn 30 sinh viên cùng 5 dãy bàn thì dường như không tồn tại vấn đề cá nhân. Tất cả mọi vấn đề từ việc riêng đến việc chung đều có thể đem ra trưng cầu ý kiến trước tập thể và ban cán sự lớp. Nghỉ giữa giờ, lớp trưởng vẫy tôi ra ngoài: - Kha với Đông giận nhau à? - Không !...
Bình luận truyện