Tập Truyện Ngắn Nguyễn Quang Thiều
Rùa Trắng
Một buổi tối, bà nội gọi hai anh em tôi đến bên giường bà và bảo: Sáng mai hai cháu ra đầm Vực xem năm nay sen có mọc không .
Đã ba năm nay bà tôi bị ốm, nằm liệt giường. Hai anh em tôi thường quanh quẩn bên bà những lúc không đến trường. Bà nội nằm bất động trên giường và cố ngước mắt về phía chúng tôi. Bà hay kể chuyện cổ tích cho chúng tôi. Vào một buổi sáng của năm đầu tiên bị ốm, bà bảo chúng tôi:
Hai cháu là con trai, giúp bà chạy ra đầm Vực...
Để làm gì bà? Tôi háo hức.
Xem kỹ có thấy sen mọc không?
Chúng tôi không kịp nghe bà dặn dò gì thêm. Cả hai chạy ùa ra ngõ.
Đấy là một buổi sáng đầu hè. Chúng tôi băng trên con đường nhỏ chạy qua cánh đồng đến đầm Vực. Đầm nước xanh ngắt hiện ra. Hai anh em tôi dán mắt vào nước. Cả đầm nước lặng phắc. Chỉ thấy mờ mờ những đám rong tóc tiên, rong đuôi chó và mọc ven bờ đầm là cỏ lác.
Bình luận truyện