Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Haruki Murakami
Thể loại: Tiểu Thuyết
Giới thiệu:
Tazaki Tsukuru Không Màu Và Những Năm Tháng Hành Hương
Chương 1
Từ tháng Bảy năm thứ hai đại học cho đến tháng Giêng năm kế tiếp, Tazaki Tsukuru sống mà hầu như chỉ nghĩ đến cái chết. Giữa lúc đó, gã đón sinh nhật thứ hai mươi, nhưng dấu mốc ấy chẳng mang ý nghĩa gì đặc biệt. Một chuỗi ngày tưởng chừng như việc chấm dứt sự sống đối với gã là điều không gì có thể tự nhiên và hợp lẽ hơn. Cho tới giờ gã vẫn chưa hiểu lý do tại sao mình lại không dấn thêm bước cuối cùng. Mặc dù, việc đưa chân qua cái bậu cửa ngăn cách giữa sống và chết đối với gã dạo dó còn dễ hơn nuốt một quả trứng sống.
Trên thực tế Tsukuru chưa bao giờ thử tự sát, có lẽ là bởi sự tơ tưởng đến cái chết quá mực thuần túy và mãnh liệt, mà cách chết sao cho tương xứng với mong muốn ấy lại chưa kết thành một hình ảnh cụ thể trong tâm trí gã. Tính cụ thể ở trường hợp này thực chất là vấn đề thứ phát. Giả sử lúc ấy tồn tại một cánh cửa dẫn đến cái chết trong tầm tay với thì chắc chắn gã đã không ngại ngần đẩy toang nó ra. Chẳng cần nghĩ ngợi sâu xa, tựa như sự tiếp diễn của một ngày bình thường. Nhưng may mắn thay, hoặc bất hạnh thay, gã đã không thể tìm thấy một cánh cửa như thế đâu đó quanh mình.
Tazaki Tsukuru thường nghĩ, lúc đó mà chết quách đi có lẽ lại hay, thế giới giờ đây đã không còn tồn tại. Gã cảm thấy điều này thật mê hoặc: Thế giới trước mắt sẽ không còn tồn tại, và những thứ được coi là thực tại ở đây sẽ không còn thực nữa. Thế giới cũng sẽ không tồn tại đối với gã, giống như lý do mà gã sắp sửa không còn tồn tại đối với thế giới.
Nhưng đồng thời, Tsukuru cũng không cắt nghĩa được lý do tại sao khi ấy mình buộc phải tiến đến sát mép cái chết như vậy. Ừ thì cứ cho là có một nguyên do cụ thể nào đó, nhưng tại sao sự tha thiết đối với cái chết lại có sức mạnh to lớn đến thế và bủa vây mình trong gần nửa năm trời? Bủa vây – phải rồi, đó là một cách diễn đạt chính xác. Giống như một nhân vật trong Kinh Thánh, lớn lên trong bụng con cá voi khổng lồ khi bị nó nuốt chửng, Tsukuru rơi vào dạ dày của cái chết và trải qua quãng thời gian không ngày tháng trong một cái hang tối tăm, tù đọng.
Thời kỳ ấy, gã sống như một kẻ mắc chứng mộng du, hoặc như một người chết mà chưa nhận ra là mình đã chết. Mặt trời lên, gã thức giấc, đánh răng, mặc vào người bất kỳ bộ quần áo nào quơ được, lên tàu, tới trường, ghi chép trong lớp. Giống như một người bị trận cuồng phong ập đến phải bám chặt lấy cây đèn đường, gã chỉ hành dộng theo cái thời gian biểu ngay trước mặt. Nếu không cần thiết, gã sẽ chẳng mở miệng với ai, gã trở về phòng, ngồi xuống sàn, tựa lưng vào tường miên man nghĩ đến cái chết, hoặc việc thiếu đi sự sống. Trước mắt gã, một vực thẳm tối đen đang há cái miệng to tướng thông thẳng tới tận lõi địa cầu. Cái gã thấy trong đó là hư vô đang cuộn lên thành đám mây kiên cố; thứ gã nghe thấy là nỗi im lặng sâu thẳm đang ép chặt lên màng nhĩ.
Khi không suy nghĩ về cái chết, gã chẳng nghĩ về bất cứ điều gì. Không nghĩ về điều gì không phải là một việc quá khó. Không đọc báo, không nghe nhạc, thậm chí cũng không có ham muốn tình dục. Mọi chuyện xảy ra ngoài kia không có ý nghĩa gì với gã. Khi đã mệt mỏi với việc nhốt mình trong phòng, gã sẽ đi ra ngoài, lang thang vô định quanh nơi mình ở, hoặc đến nhà ga, ngồi xuống băng ghế, ngắm không biết chán những đoàn tàu đến và đi.
Gã tắm mỗi sáng, gội đầu cẩn thận, giặt quần áo hai lần một tuần. Sự sạch sẽ cũng là chiếc cọc để gã bám víu. Giặt, tắm và đánh răng. Gã hầu như không chú ý tới việc ăn uống. Bữa trưa gã ăn ở căng tin của trường, còn lại thì gần như không có bữa nào ra hồn. Chừng nào thấy đói bụng, gã sẽ mua táo hoặc rau xanh ở siêu thị gần nhà về gặm. Hoặc gã sẽ ăn bánh mì suông và tu sữa bò thẳng từ hộp. Tới giờ phải đi ngủ, gã sẽ chỉ uống duy nhất một ly whiskey nhỏ, giống như uống thuốc. Thật may mắn vì gã không nghiện cồn, nên một lượng nhỏ whiskey cũng dễ dàng đưa gã vào giấc ngủ. Độ ấy, gã không hề có lấy một giấc chiêm bao. Cho dù nếu có thì chúng cũng đã trượt theo bờ dốc nhẵn thín không một gờ bám của ý thức và rơi tõm vào lãnh địa của hư vô ngay từ khi mới manh nha.
Keywords:
Tazaki Tsukuru Không Màu Và Những Năm Tháng Hành Hương
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách văn học
,
truyện ngắn
,
sách hay nên đọc
,
Những Hồi Ức Về Sherlock Holmes
,
Các Truyền Thuyết Về Vua Hùng
,
Một Ngày Mùa Đông
,
Tả Nhĩ
,
Bí Quyết Cho Người Nổi Tiếng Nơi Công Sở
,
Kẻ Trộm Sách
,
Đời Con Gái
,
Vụ Bí Ẩn Con Quái Vật Trên Núi
,
Can Can Đao Thổ
,
Em Là Học Trò Anh Thì Sao
,
Mị Cốt Thiên Thành
,
Như Chuyện Thần Tiên
,
Nơi Thời Gian Dừng Lại
,
Thần Đạo Đan Tôn
,
Khi Tam Đại Tiểu Thư Xinh Đẹp Là Hot Boy
,
Không Yêu Thì Biến
,
Gió Ngược
,
Phành Phạch
,
Tình Yêu Đau Đớn Thế
,
Giữa Người Với Người
,
Mãi Của Tôi Nhé Tảng Băng Lạnh Lùng
,
Cái Bóng Của Vị Thầy Tu
,
Trọn Đời Trọn Kiếp
,
Sáu Người Đi Khắp Thế Gian Tập 2
,
Lạc Chốn Phù Hoa
,
Dưa Món
,
Khách Lạ Đêm Khuya
,
Cuộc Sống Mới Hạnh Phúc Của Chu Tiểu Vân
,
Bí Mật Lăng Mộ Sở Bá Vương
,
Cung Mê Tâm Ký
,
Bà Già Trầu Cảm Khái
,
Người Lớn Cô Đơn
,
Bình luận truyện