Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Khúc Thụy Du
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Thế Giới Ngược
Nó là một sinh linh khiếm khuyết mà trong một phút lơ đễnh Thượng Đế tạo ra nó mà quên thổi vào nó trí khôn, sự thông minh và nhiều thứ khác để hoàn thiện một con người. Khi sinh ra, nó là đứa trẻ dặt dẹo, chậm phát triển. Thời gian nằm bệnh viện nhiều hơn lúc ở nhà. Ba tuổi, trọng lượng cơ thể nó không vượt quá mười cân. Bệnh tật, suy dinh dưỡng triền miên tưởng chừng cướp đi sự sống của nó. Nhưng nó vẫn sống nhăn răng, vẫn ăn như rồng cuốn, uống như rồng lên và chẳng mập lên một chút nào.
Lên ba tuổi nó vẫn chưa biết nói. Cả nhà cứ đinh ninh nó bị câm. Chán nản, tuyệt vọng, cha mẹ nó nhìn đứa con cầu tự liên tục thở ngắn, than dài rồi giận Trời, trách Đất. Đến sinh nhật lần thứ tư, nó bỗng mở miệng nói ma, ma .
Sáu tuổi được cắp sách đến trường. Thấy nó còi cọc, cô giáo chủ nhiệm xếp ngồi bàn đầu. Trong khi cô giáo giảng bài, nó ngồi ngay ngắn, hai tay đặt lên bàn, đôi tai vểnh lên dựng đứng, thái độ học tập rất nghiêm túc. Nhưng tiếc thay, lời cô giảng chui từ tai này sang tai kia và mất hút chẳng lưu lại trong đầu nó cho dù là một chữ.
Dần dần nhị tiến, nó cứ hai năm một lớp. Bà hiệu trưởng vừa mập vừa lùn, luôn nhìn nó bằng ánh mắt kẻ thù. Tại nó mà trường mất điểm thi đua. Bà muốn tống khứ thứ của nợ cho rảnh mắt. Nhưng việc này là không thể, bởi vì cha nó có dây mơ, rễ má với ông trưởng phòng giáo dục quận. Thôi thì đành sống chung với lũ .
Mười ba tuổi, nó chỉ học đến lớp bốn. Bây giờ nó được xếp ngồi ở bàn sau cùng, bởi vì nó cao hơn bạn cùng lớp một cái đầu.
Theo yêu cầu của thiết tha của cha nó, nó đượ trí vào đội bóng thiếu niên của trường. Người cha bất hạnh hy vọng sự vận động cơ bắp sẽ góp phần phát triển thể lực và trí não của đứa con nghễnh ngãng. Nhưng, suốt một thời gian dài, nó luôn ngồi trên băng ghế dự bị. Thỉnh thoảng nó được ra sân nhưng để nhặt bóng. Và trong các cuộc thi chạy, nó luôn về cuối. Bị chê bay, chỉ trích thối lỗ tai, đến đỗi mẹ nó chẳng dám đi họp phụ huynh phải mướn người đi hộ.
Cô chủ nhiệm phê trong sổ liên lạc của nó những dòng chữ sau: Tốt nhất ông bà nên cho cháu về nhà chăn heo, chăn vịt. Đừng hy vọng vào việc học, bởi vì cháu chẳng làm nên trò trống gì..
Mọi việc, đối với người khác thì thuận buồm xuôi gió, còn nó luôn gặp trúc trắc. Nó giận mình ghê gớm. Và không ngớt...
Keywords:
Thế Giới Ngược
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
truyện dân gian
,
văn học nước ngoài
,
văn học
,
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc
,
Đừng Vội Nói Lời Yêu
,
Kế Hoạch Giải Cứu Nam Phụ
,
Kiếp Nạn Trời Định
,
Chuyện Tình Hoàng Gia
,
Nếu Không Là Tình Yêu
,
Cha Con Tranh Sủng Mẹ Cha Không Phải Người
,
Bản Bi Ca Marienbat
,
Buổi Sáng Biến Mất
,
Tiếng Yêu Thương
,
Ngày Tôi Trở Thành Mẹ
,
Quê Cũ Và Me
,
Sao Nỡ Vội Chết
,
Cao Khỉ U Minh
,
Tiểu Tà Thần
,
Tru Tiên 2
,
Sủng Phi Thượng Vị Ký
,
Mua Lợn
,
Bây Giờ Là
,
Im Lặng Của Thiền Sư
,
Đường Về Nhà Của Vật Hi Sinh Nữ Phụ
,
9 Điều Cho Thấy Bạn Là Ứng Viên Tồi
,
Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến
,
Sợ Vợ Lợi Hay Hại
,
Làm Mẹ
,
Sos
,
Dù Thầy Không Phải Là Cha
,
Cưới Trước Yêu Sau
,
Lời Thú Tội Của Một Sát Thủ Kinh Tế
,
Những Cánh Bướm Phượng
,
Một Mặt
,
Xuất Xứ
,
Bình luận truyện