Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Trần Thị Uyên Ngọc
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Thư Gởi Người Đã Chết
Chị Uyên Ngọc là cô giáo. Tốt nghiệp Trường Sư phạm/Qui Nhơn. Bài viết của chị là những dấu hỏi đau xé lòng của hàng trăm ngàn thiếu nữ trong giai đoạn lịch sử khốc liệt nhất của đất nước. Tiếng kêu bi thương ấy, chúng tôi đã sao lục được, trên tập san Văn số đặc biệt Thương nhớ Y Uyên (số 129, phát hành ngày 1-5-1969) và xin trích nguyên văn gửi đến quý độc giả Thư quán bản thảo để cùng chia sẻ với những đau thương, những chịu đựng quá mức của các thiếu phụ trong thời chiến tranh Việt Nam.
Thư quán bản thảo
Tuy Hoà, ngày 22-3-1969
Anh Uy của em,
Vẫn ngồi lại đây với bộ óc mênh mông suy nghĩ. Anh đi rồi sao Uy? Như thói quen không nhớ không được, thân xác anh bây giờ sắp rã trong lòng đất, thật thế rồi phải không Uy? Anh đành bỏ em lại sao? Hay anh du hành ở một tinh cầu nào khác như em gái anh đã nói, phải rồi, cô ấy an ủi vậy thôi chứ làm gì có chuyện đó. Cô đơn và hụp lặn trong thương nhớ, em làm sao có nghị lực, mất anh rồi còn ai mà nói chuyện, bắt nạt mỗi khi em có ý nghĩ quấy, hình hài anh đâu để mà gần em cho em nũng nịu. Con đường của chúng mình còn đó mang đầy kỷ niệm của hai đứa đi bên nhau, anh nói bô bô, em cười phụ hoạ. Anh kể chuyện vui, em lắng nghe, nghe thế giới chỉ có hai đứa mình; chân bước chậm, những ngọn gió nhẹ thổi qua như mơn trớn, đường vắng thưa người thỉnh thoảng vài chiếc xe lính chạy ngang qua mang theo sau đám bụi mờ, em vẫn mang trong mình chiếc áo len đỏ, rộng thùng thình, anh co người trong chiếc áo ấm măng tô chân mang đôi dép lẹp xẹp, nghịch ngợm đá những chiếc lon nhỏ lăn trên mặt đường. Em ngô nghê hát nhỏ: Những đêm trời trăng lên tròn tròn… Gió đưa ngàn cây lên xào xạc… Anh cười tít mắt nói, nghe tình cảm hơn những bài ca thường hát. Hai đứa ghé vào quán nước đầy bóng mát gần chợ, em do dự, vào mắc cỡ quá, anh nhăn mặt bực mình, uống hớp nước nhìn anh trìu mến: nom tóc anh bờm xờm, anh tiếp lời, em anh giống liêu trai.
Căn nhà mang số 45 đường Phan Ðình Phùng hôm anh về phép nôn nao tìm đến giữa đám bạn gái luôn luôn trêu chọc, em hiện ra trước mặt anh, chúng mình nhìn nhau sau thời gian xa cách, bây giờ sung sướng và thiêng liêng sao ấy.
Em như bàng hoàng, sự hiện diện đột ngột không đưa đón, còn gì cảm động bằng, chúng mình như trút hết bao nỗi nhớ thương trong ánh mắt, em bỗng nhiên mắt cỡ vì ý nghĩ...
Keywords:
Thư Gởi Người Đã Chết
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách online
,
sách văn học
,
truyện ngắn
,
Thần Mộ Ii
,
Mừng Chúa Thắng Trận
,
Ai Người Hẹn Ngọc
,
Làm Thế Nào Để Tạo Sự Tin Tưởng Khi Giao Tiếp
,
Folklore Của Thời Đại Chúng Ta
,
10 Điều Bạn Nên Làm Nếu Muốn Bị Mất Việc
,
Thương Người Xa Xứ
,
Khi Nhị Tiểu Thư Làm Hầu Gái
,
Vành Đai Khí Độc
,
Năm Hạng Tang Phục Ngũ Phục Là Gì
,
Lại Một Chương
,
Mẫu Đơn Của Hắc Báo
,
7 Lời Khuyên Cho Đôi Chân Của Nhân Viên Văn Phòng
,
Sói Hoang Và Cừu Nhỏ
,
Tử Thiên Thần
,
Không Thể Không Có Em
,
Thang Tiêu
,
Câu Chuyện Cuộc Sống
,
Vũ Vương
,
Tình Yêu Của Vương Tuấn Khải
,
Trăm Năm Cô Đơn
,
Vương Phi Của Ta Nàng Trốn Không Thoát Đâu
,
Ngọn Lửa Báo Thù
,
Cà Phê Ireland
,
All In Love
,
Hủ Tiếu Và Cuộc Đời
,
Đại Chiến 4Princes
,
Cô Gái Mang Tên Tự Tại
,
Thời Gian Nào Giúp Bạn Tiếp Thu Bài Nhanh Nhất
,
Thần Châu Tam Kiệt
,
Thời Gian Của Vật Nuôi
,
Yêu Giả Tình Thật
,
Bình luận truyện