Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Tùy Bút
Giới thiệu:
Trói Buộc
Có một bữa bạn nhận được thư tôi, trong đó viết rằng, tôi có chuyến làm việc tại thành phố Hồ Chí Minh, nếu bạn không bận việc gì thì chúng ta gặp nhau, uống cà phê, nói chuyện đời chơi. Thằng bạn tôi đọc thư tôi, lòng đầy nghi hoặc, không tin là tôi viết, bởi theo đúng phong cách quen thuộc của tôi, thì thư viết phải viết như sau: sẵn tui đi mần việc tại Sài Gòn, nếu ông không mắc công chuyện thì hai đứa mình gặp, uống chút xíu gì đó, nói trời chơi….
Với bạn, thì tôi và mớ ngôn từ đậm đặc chất phương ngữ là một. Tư duy theo thói quen, như người đẹp thì phải gắn với đại gia, mà đại gia luôn gắn với những trò ăn chơi, mánh khoé; công an là phải chơi mặt ngầu, nghệ sỹ phải lòe loẹt một tí, te tua một tí hay ông nông dân chắc chắn hiền lành, tử tế… Và tôi, một bữa vui nào, bứt những ngôn từ địa phương lủng lẳng quanh mình, bạn không nhận ra.
Bạn kêu lên, đau đớn lắm, bạn nói, có phải là cô không, cô có còn là con nhỏ viết văn của vùng đất Nam Bộ? Tôi không còn nhận ra cô nữa. Cô khác quá. Cô muốn gì? Bản sắc vùng miền của cô đâu? Bạn nghĩ (chắc lại theo thói quen), bản sắc vùng miền gắn liền với ngôn từ, phải ngộ, phải quá hén, phải vậy nghen, phải chèn đét ơi… Và những người viết như tôi phải viết vậy, nếu muốn nói đến con người, đất đai Nam Bộ.
Tôi đã tưởng vậy. Nhưng những va chạm, những cú sốc, những biến chuyển tâm lý, những tế bào của sự già cỗi bắt đầu xuất hiện, tôi tự dưng viết khác đi một chút. Cũng muốn lùi lại, cũng muốn trong trẻo, cũng muốn hồn nhiên quá hà, nhưng thời gian còn làm đổ cả núi. Tôi nhận ra ngôn từ, đặc ngữ của địa phương thực chất chỉ là phương tiện chuyển tải ý tưởng và câu chuyện của tôi. Nam Bộ trong tôi không phải là màu da, là giọng nói, mà là tính cách hoang dã, bỗ bã, ngang tàng… thì Nam Bộ trong văn tôi cũng là một cái gì sâu xa trong bản chất. Những ngọn gió, những cánh đồng, những dòng sông, những con người vừa tốt vừa xấu, những ngổn ngang của đất, của người, những nỗi buồn và nỗi vui. Một nhân vật có tính cách hết sức Hà Nội mà gắn cho nói những ngôn từ miền Tây Nam Bộ thì giống như phim Việt Nam ta, tiếng một đường, mặt mũi tay chân một nẻo. Thay vì nói, trời ơi, tôi đau buồn quá thì chỉ cần một ánh mắt, một nét mặt dại đi, là đủ. Nói tôi đau buồn là không tự tin vào sự đau buồn mà tôi diễn tả, mà cũng không tin...
Keywords:
Trói Buộc
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
văn học việt nam
,
sách nói cho người mù
,
truyện dân gian
,
Khải Huyền Muộn
,
Tiền Thật Tiền Giả
,
6 Việc Cần Làm Trước Khi Phá Sản
,
Nothing Gonna Change My Love For You
,
Bò Bía
,
Đích Nữ Có Thai Phụ Thân Phúc Hắc Thiên Tài Bảo Bảo
,
Tình Yêu Của 12 Chòm Sao
,
Vụ Bí Ẩn Bắt Cóc Cá Voi
,
Xác Thịt Về Đâu
,
Ác Quỷ Trên Thiên Đàng
,
Linh La Giới
,
Hồi Ức Kẻ Sát Nhân
,
Bạn Có Tư Duy Kinh Doanh
,
Thiên Thần Băng Giá Angel Ice
,
6 Độc Chiêu Khi Sử Dụng Nhân Tài
,
Cấm Tình Tập 2 Tội Ác Báo Thù
,
Long Kiếm Truy Hồn
,
Kính Vạn Hoa 03 Thám Tử Nghiệp Dư
,
Cái Chậu Đồng
,
Nàng Osin Của Thiếu Gia
,
Rượt Đuổi
,
Tôi Có Kỹ Năng Giao Tiếp Đặc Biệt
,
Săn Đuổi
,
Kí Ức Độc Quyền
,
10 Lưu Ý Khi Trở Lại Làm Việc
,
Thiếu Gia Máu Lạnh Và Tiểu Thư Máu Nóng
,
Bên Kia Của Mùa Xuân
,
Nghìn Năm Công Chúa Ma Cung
,
Xí Mèn
,
Thời Điểm Đẹp Nhất Trong Cuộc Sống
,
Chuyện Cũ
,
Những Vai Diễn
,
Bình luận truyện