Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Trường Sơn Lê Xuân Nhị
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Trôi Theo Vận Nước
- Mày biết không, tăng nó bò qua khỏi phòng tuyến đầu, gần đến độ tao có thể nghe được tiếng máy nổ, tiếng xích sắt khua động rầm rầm. Tao biết nó vào gần lắm nhưng không cho lính bắn. Phải chờ cho nó đến thật gần, gần nữa, đến lúc thấy không thể trật được, tao mới cho bắn. Làm sao trật được, lính tao bắn lật gọng một chiếc ngay tại chỗ này...
Thiếu úy Mai văn Thành, đại đội phó đại đội 3 tiểu đoàn 2, trung đoàn 45, sư đoàn 23 bộ binh hãnh diện nói với tôi câu đó vào một buổi chiều mùa đông năm 1972 tại ven thành phố Kontum. Nhìn thằng bạn cùng lớp, cùng chung nhiều sở thích trong bộ đồ xanh bộ binh với cặp bông mai đen nhánh nơi cổ và con ó đeo trên cánh tay đang thao thao bất tuyệt, lòng tôi dâng lên niềm cảm phục lạ lùng. Nó đó chớ ai nữa, thằng Mai văn Thành đẹp trai dạo nào của trường La San Ban Mê Thuột bây giờ đã làm một ông quan con bộ binh ngang tàng, biết uống la de chửi thề đù mẹ ngon lành, biết kiểm soát tác phong và cử động, cái gì cũng ra dáng một cấp chỉ huy của quân đội.
Lần chia tay nhau ở niên học cuối cùng lớp đệ nhị đến nay dễ có đến gần bốn năm. Giữa một nơi ngút ngàn khói lửa như quê mình, nơi mà mạng sống của những thằng lính được tính từng ngày thì bốn năm quả là một thời gian dài. Tôi biết nó đi lính sau tôi vài tháng và về sư đoàn 23 bộ binh từ lâu nhưng mãi đến hôm nay mới có dịp gặp nó. Từ ngày tôi đi lính đến nay, ngoại trừ thời gian 6 tháng vừa qua là biết được chút ít mùi chiến trận, còn thì chỉ ngồi lê la hết quân trường này đến quân trường khác. Trong khi đó, thằng bạn tôi đã giày vẹt gót áo sờn vai thấm lạnh trên khắp các nơi của vùng II chiến thuật. Sự gian khổ và nguy hiểm còn đọng dấu phảng phất trên khuôn mặt nó.
- Mày biết không, đù mẹ tăng của nó ăn phải một trái M-72 đâu có nhằm nhò gì. Đù mẹ nó quay pháo tháp lại quạt chết gần hết một tiểu đội của thằng Hưng. Tụi tao phải dộng thêm ba bốn trái nữa mới chịu nằm thẳng cẳng. Đù mẹ chính tao cũng nhảy ra khỏi miệng hầm. Tại mình chưa bao giờ đụng tăng nên chưa biết chỗ bắn, phải như bây giờ thì tao bảo đảm, hai trái mà không gục thì tao nghỉ ăn lương chính phủ...
Mùa hè vừa qua, Bắc quân chơi ta pi canh xì phé cuối cùng. Thua thấy mẹ. Bây giờ là mùa Đông, gần Noel gần tết rồi, lại còn dở trò tấn công đợt II,...
Keywords:
Trôi Theo Vận Nước
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
tác phẩm
,
văn học việt nam
,
sách kỹ năng sống
,
Không Kịp Nói Yêu Em
,
Bạn Không Phải Là Cái Bóng Của Người Khác
,
Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc
,
Lão Gia Có Hỉ
,
Thừa Ra Con Người
,
Vượt Qua Thử Thách Đầu Đời
,
Giết Con Chim Nhại
,
Truyện Cười Việt Nam
,
Sông Ơi Hãy Gọi Cha Về
,
Bà Chúa Mắc Lỡm
,
Đệ Nhất Phu Nhân Trần Lệ Xuân
,
Đạo Mộ Bút Ký – Mười Năm Sau
,
Cô Vợ Xã Hội Đen Của Ông Trùm Hắc Đạo
,
Cô Nhóc Đã Trở Về
,
Thiên Hương
,
Vô Biên
,
Bài Ca Từ Trái Đất Xa
,
Cuộc Sống Đức Hạnh Tĩnh Tâm
,
Chuyện Dũng Cảm Nhất
,
Thạch Kiếm
,
Kế Hoạch Hủ Nữ Bẻ Thẳng Thành Cong
,
Bạch Nhật Y Sam Tận
,
Đáng Chết Mọt Sách Mà Dám Pk Lão Đại Ta
,
Pho Tượng Thần Kâli
,
9 Tuyệt Chiêu Tóm Kẻ Phóng Đãng
,
Nơi Cuối Đường Anh Chờ Em
,
7 Lời Khuyên Cho Đôi Chân Của Nhân Viên Văn Phòng
,
Giường Đơn
,
Hồi Ký Văn Nghệ
,
Bữa Ăn Trưa
,
Thái Cực Đồ
,
Kể Tiếp Chuyện Lão Chộp
,
Bình luận truyện