Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Hoàng
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Truyện Cổ Tích Viết Lại
* Họa sĩ ETC Nguyễn Quang Trường, cùng những thuyền nhân trại Normol, Banthad, Panat Nikkhom, Thái Lan 10/88 - 6/90
* Ba tôi là người quyết định cho việc vượt biên, ông nói 13 năm học tập cải tạo trải dài qua những trại tù Nam Bắc...cùng 20 năm làm lính chiến đấu với Cộng Sản từng ngày, ông có đủ kinh nghiệm xương máu để phải ra đi. Ba tôi quyết định, có nghĩa là mọi việc đã xong, không cần bàn cãi, thật ra bên ngoài nhà tù ba tôi đang ở, chúng tôi cũng đang ở trong cái nhà tù hình chữ S mang tên Cộng Hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam.
Một buổi chiều Sài Gòn tháng mười vẫn còn nóng bức, ngột ngạt. chúng tôi giã từ những người thân yêu, bàn bạc thêm đôi điều với người dẫn đường vượt biển, và ra đi. Những chuyến đi xa đầy trắc trở, không có tiễn đưa, hoan hỉ, mà chỉ có cúi mặt buồn tủi, dấu giếm chuyện ra đi.
Bến xe đi Hồng Ngự ngày ấy nằm trên đường Sư Vạn Hạnh, chúng tôi lên một chiếc xe chạy dù nhiều hơn xe trong bến. Người không hộ khẩu buôn bán không có giấy phép, v v...Được sống tự do đầy đủ hiểu theo nghĩa nào đó ở quê hương cũng chỉ là chui...
Chúng tôi ngồi trên chiếc xe khá cũ kỹ và chật trội, đầy người và hàng hóa. Điều này khá quen thuộc với mọi người, chung quanh tôi hầu hết hành khách là con buôn, và những kẻ chạy trốn. Những câu chuyện mà chúng tôi nghe được là những câu chuyện mưu sinh thoát hiểm từ những bạn hàng, họ thông báo cho nhau tin tức, mánh khoé mới nhất để qua sông, vượt trạm...Xe chạy qua một quãng đường. Tôi cảm giác như mất đi môt phần đất...Những Bình Chánh, Long An, Mỹ Tho...Những khuôn mặt người đêm nay tôi bắt gặp đã như là một bỏ lại vĩnh viễn. Biết làm sao hơn, làm người vào lúc này trên quê hương tôi không có nhiều điều để lựa chọn, tôi chọn đi may ra...
Xe chạy với tốc độ của chiếc xe đạp chạy nanhh bởi quá tải, những trạm gác liên tục trên một con đường, những món tiền, những gói thuốc lá được trao đổi lại sự dễ dãi, người tài xế không hề phạm lỗi vẫn phải chi trả. Mà chính ông ta cũng không hề kêu than...quen rồi..Vâng! tất cả đã quá quen thuộc trên đất nước này, những điều buồn cười nhất cũng đã xảy ra mỗi ngày. Bên tôi Ba tôi đang gật gà ngủ, những cái ổ gà trên đường đi không cho ba tôi ngủ say, người lại thức giấc, đốt thuốc lá, những vòng khói bay tản mác trong lòng xe đêm. Bên ngoài đã tối lắm, những con đường thiếu đèn chiếu sáng đã không cho tôi nhìn thấy nhiều hơn...
Keywords:
Truyện Cổ Tích Viết Lại
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách lịch sử
,
sách hay nên đọc
,
sách hay
,
Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ
,
Nhật Ký Tái Hôn
,
Về Một Từ Hay Dùng Trong Năm
,
Quân Lâm Thiên Hạ
,
Em Là Một Áng Mây
,
Saron Trái Tim Của Quỷ
,
Đường Xa Đã Mỏi
,
Bí Quyết Biến Công Việc Từ Tốt Thành Tuyệt
,
Chí Tôn Phế Hậu
,
Vượt Qua Ngàn Năm Yêu Chàng
,
5 Chiến Lược Phỏng Vấn Thành Công
,
Điệp Viên Ở Washington
,
Hạc Giấy
,
Giờ Ra Chơi Của Nhóc Nicolas
,
Thật Lòng Yêu Em
,
Ngôi Sao Trên Đỉnh Dốc Mù Chang
,
Sương Hồng
,
Người Cầm Quyền
,
Thành Cổ Tinh Tuyệt Ma Thổi Đèn Tập 1
,
Vương Gia Xấu Xa Cưng Chìu Thê Tử Bỏ Trốn Nương Tử Nàng Phải Biết Nghe Lời
,
Cây Người
,
Bánh Dầy Bánh Chưng
,
Hoàng Tử Đồng Xanh
,
Trằn Trọc Đêm Xuân
,
Trốn Phi Gia Mau Ký Lên Hưu Thư
,
To Be Or Not To Be
,
Bún Bò Huế
,
Khổng Minh Gia Cát Lượng Đại Truyện
,
Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng Xin Dịu Dàng Chút
,
Những Hàng Cây Muộn Chồng
,
Sao Chổi Tôi Yêu Em
,
Hắc Bạch Phong Vân
,
Bình luận truyện