Ánh Mắt Người Xa Lạ Khi Phương cùng Kim và tôi lững thững đi bộ từ trường ra đến nơi, thì bến xe Dalat đã chộn rộn những người và xe. Vừa mới đến bên chiếc Toyota có vài hành khách đang ngồi thì một người đàn ông tươi cười đến hỏi vé. Khi được biết chỉ có mình tôi về Sài Gòn thì chú trở lại quầy, đem đến một vé. Tôi liếc nhanh và đùa: - Chết nị! Người ta ghi 22.000 rồi nè Phương! Vậy mà tui định trả giá… hai chục thôi chứ! Ba đứa cười giòn. Hai người thanh niên ăn vận lịch sự cũng cười theo. Kim, Phương để giỏ cà rốt lên xe và ríu rít căn dặn tôi đủ điều… Bỗng dưng, một giọng nói trầm trầm cất lên Student? Tôi giật mình quay phắt lại, một người đàn ông tóc vàng, mắt xanh đang ngồi khuất trong xe, cạnh người thanh niên áo xanh đang mỉm cười nhìn chúng tôi. Ba đứa bối rối ngưng bặt tiếng cười. Người thanh niên áo trắng nói: - Này, nói chuyện với ông ta đi. Tôi le lưỡi: - Bỏ quên tự điển ở nhà rồi. Cả bọn cười xòa. Hình như người đàn ông nọ hiểu đôi chút tiếng Việt nên cũng cười. Nhỏ Kim quyết không để hổ danh dân Cao đẳng Ngoại ngữ Dalat nên kéo Phương và tôi tiến lại. Nhỏ hắng giọng: - Excuse me. What’s your name?...
Bình luận truyện