Quê Mẹ Quê Con Xuống đò An Hòa, tôi chậm rãi đi bộ trên con đường đất nhấp nhô. Những người đi cùng chuyến đò với tôi đã ở phía trước khá xa. Những chiếc thúng đựng thức ăn nằm yên trên đầu họ. Dường như đêm qua trời mưa hay sao mà mặt đất vẫn còn ướt và cây lá ven đường thì trở nên xanh mướt. Tôi bước đi giữa những vồng khoai, hàng mì hai bên đường và thỏa thích ngắm nhìn những ruộng lúa xanh rì đang rung rinh trong nắng sớm. Đi hết con đường đất lớn là đến lối rẽ vào nhà bên hàng dừa tỏa bóng mát rượi. Tự nhiên tôi nghe bước chân mình chậm lại và lòng thì quá đỗi bồi hồi. Mái nhà nhỏ thân yêu nép dưới gốc xoài cát già nua là nơi tôi đã sống suốt mười bốn năm dài thơ ấu đang từ từ hiện ra trước mắt… - Mẹ đi đâu rồi chị Lê? Nhỏ em gái từ ngoài ngõ chạy vụt vào, cất giọng lảnh lót hỏi. Tôi ném nắm lúa ra xa cho đàn gà con chạy theo tranh ăn, trả lời: - Hổng biết nữa, chị treo võng đung đưa một hồi thức dậy thấy mẹ mất tiêu. - Chắc mẹ lại nhà mợ Năm mua sầu riêng cho tụi mình ăn rồi. Hay là em với chị đi bắt hến đi? Tôi háo hức: - Đi thì đi. Ơ, mà ai coi nhà đây? - Đóng cửa lại, có ai ăn trộm ăn cắp gì đâu mà lo....
Bình luận truyện