Ngày Vui Đã Tắt Cô ơi cho em xin tờ giấy! Một giọng nói nhỏ nhẹ cất lên kéo tôi về thực tại. Nở vội nụ cười chứa đầy vẻ hối lỗi của một kẻ… thiếu trách nhiệm, tôi bước xuống bục giảng đưa tờ giấy thi cho cô bé ngồi đầu bàn gần nhất có đôi mắt to tròn như hạt nhãn rồi đi thẳng ra cửa lớp đứng quan sát hiện trường. Đã chín giờ. Phòng thi có khoảng ba mươi nam thanh nữ tú đang cắm cúi viết lia lịa, nhiều cậu bấm máy tính như điên. Đầu bàn chót, một sĩ tử buông bút cười một mình đầy vẻ khoái trá, chắc là anh chàng vừa tìm ra đáp số của bài toán hóc búa kia rồi. - Chị ơi cho em tờ giấy! Cậu học trò ngồi cạnh cửa sổ cất giọng ồm ồm khiến tôi vội vã trở về bàn giáo viên… Có tiếng trao đổi khe khẽ, tôi ra oai bằng cách… trợn mắt nhìn. Tên con trai hơi đỏ mặt rồi cúi xuống hý hoáy ghi. Cộc… cộc… cộc… Huỳnh cầm một xấp giấy nháp màu xanh nhạt đứng ngoài cửa, khẽ gật đầu. Tôi vội ra: - Phòng tôi chưa hết giấy nháp mà? Huỳnh cười: - Bà quê quá, đây là giấy thông hành để tôi lang thang từ phòng này qua phòng nọ đó thôi. - Ối trời! Giả danh giám thị hành lang hả? Bộ phòng ông rảnh rỗi lắm sao?...
Bình luận truyện