Hòa Bình Trời Đà lạt mù sương. Tôi khoác chiếc ao len mỏng, xuống bếp pha cà phê. Qua khung cửa, khuôn vuờn như rực rỡ với ngàn đoá hồng rung rinh trước gió. Khung cảnh qúa thanh bình. Với hoa nở, chim hót, suối reo, ngàn thông vi vút, thác ngàn vang. Chiến tranh như ở một nơi nào, xa xôi lắm.. Có tiếng động. Tôi quay lại. Cô gái như đoá hồng, thậât xinh đẹp sau giấc ngủ ngon. Tôi mỉm cười: - Em dậy rồi đấy ư? Cô bé lại cạnh tôi. rất tự nhiên cầm tách cà phê nhấp một ngụm nhỏ. Tôi mỉm cười trước vẻ hay hay của nàng: - Đắng lắm. Bé không uống được đâu? Cô bé hất đầu, nét buớng bỉnh: - Ai là bé? A, ghê nhỉ? tôi nhún vai:...
Bình luận truyện