Hương Biển Chương 1 ― Bảo Triều cố đạp xe nhanh hơn chút nữa, vì anh biết Bảo Bảo đang mong anh ở nhà. Giờ này chắc là nó đang đói meo, nằm co ro chờ anh về. Mồ hôi nhễ nhại thấm ướt cả lưng áo, Bảo Triều cảm thấy vui khi đã gần sắp về đến nhà. Nhìn thấy ánh mắt ngời sáng vui tươi của em mình vì có cái ăn, lòng bảo Triều như se lại. Nghe tiếng xe, Bảo Bảo đang nằm liền ngẩng đầu rên nghe ngóng. Chừng thấy bóng anh, Bảo Bảo lồm cồm ngồi dậy: – Anh Hai, sao về muộn vậy? – Em đói bụng lắm sao? – Nói sao đây chứ? Em suốt từ chiều giờ có ăn gì đâu. Ngồi phách xuống cạnh em, Bảo Triều mớ nhanh gói cơm:...
Bình luận truyện