Không Diệt, Không Sinh, Đừng Sợ Hãi Không Diệt Không Sinh Đừng Sợ Hãi Một ngày, sau bữa ăn trưa, cha tôi nói chuyện với tôi: Lần cuối cha nhìn thấy ông nội, ông ngồi trong một chiếc ghế mây tròn trong phòng khách. Khi đó, tôi và cha tôi đang ngồi trong khu lộ thiên, tại một tiệm ăn Mễ Tây Cơ, thuộc vùng Key West, tiểu bang Florida. Cha tôi đang ăn một đĩa cơm có món đậu Mễ, ông ngửng lên, tiếp tục nói: Ông nội con là một người chịu khó làm việc. Ông làm bánh, trong một xưởng ở dưới phố Leominster, tỉnh Fichburg. Bố kể cho con nghe về cái chết của ông nội đi. Tôi lên tiếng. Bố không biết gì cả. Những người khác nói sao? Không ai nói gì hết, và bố không hỏi bao giờ. Cha tôi lại im tiếng, như thói quen tôi đã từng biết....
Bình luận truyện