Ký Ức Hôn 1. Giờ chơi náo động như tổ ong trong đám lửa. Bên hành lang nhìn xuống sân trường, đôi bạn lặng lẽ đứng tì vai nhau, như tách khỏi không gian đặc âm thanh và hơi người. Này, đường đột hẹn một người ra nói yêu thì có vô duyên không? - Cậu trai lí nhí. Có. Nhưng là vô duyên dũng cảm. - Cô gái nói giọng đầy tự tin, tác phong có chút bướng bỉnh. Nếu người ta từ chối thì sao? Thì đào ngay một cá hố mà rúc đầu xuống. Bởi thế người lớn mới hay mò vào chỗ kín đáo để tỏ tình. Đối diện người ấy, tim đập thình thịch, mồ hôi rịn đầy, làm sao bày tỏ mà không lắp bắp? Hôn, nhằm môi mà hôn. Kẻ bị cưỡng hôn tự khắc sẽ hiểu, trừ khi óc bã đậu. Hôn… - Giọng cậy trai thoảng nhẹ như gió may....
Bình luận truyện