Linh Kiện Điện Tử Phúc dựng xe ở sân. Người đàn ông phong trần da sạm mặt mũi có những nét phân minh cằm hơi chẽ mũi thẳng nhân trung dài nhưng anh ta đang có vẻ giận dữ tuyệt vọng giọng nói cộc cằn nhưng có nước mắt như đau đớn cái gì. Phúc quát vào trong nhà: - Đâu rồi? Có mang cho bố mày chậu nước không thì bảo! Không ai nhúc nhích. Phúc điên tiết xồng xộc chạy vào đá cái ghế nhựa túm tóc vợ. Mây đang thùa khuyết áo bị túm tóc giơ cái tay có kim đâm vào tay Phúc. Phúc sững người ngỡ bị tấn công tát một cái trời giáng vào khuôn mặt gầy gò của Mây người đàn bà hai con đã lớn mà xinh xắn nõn nà như bất chấp khốn khổ bất chấp nắng làm đường trước nhà bụi mù như đường lên sa mạc. Vẻ đẹp của vợ làm Phúc tức giận vì nó chả làm gì cho nỗi đau của Phúc chấm dứt. Đẹp như trêu ngươi như cười nhạo ông hả con kia! Phúc đã có ngôn ngữ của cánh đàn ông cùng làm ăn ngoài ngã ba đường. Một cái tát nữa sang má bên kia của Mây. Mây cúi gục xuống. Cũng không hẳn vì đau. Thằng Đức ôm con Hạnh im thin thít không dám khóc vì không muốn cho mọi người ngoài kia, cái chợ tạm ồn ào cả ngày biết. Phúc nghiến răng: thưa bà tôi xin kính cẩn lạy bà. Rời tay thằng này thì lấy cứt đổ vào mồm cả lũ. Không lấy nước thì quỳ xuống liếm chân cho bố mày. Mây khóc: em chưa kịp đi lấy nước cho anh không phải em không lấy! Kệ mẹ mày cúi xuống liếm chân cho ông! Người đàn bà đứng im. Đứa con trai mười hai tuổi nhìn mẹ khích lệ: mẹ đừng sợ! Nó không hiểu sao bố nó, từ một người vui vẻ chỉ hay nói tục hay hút thuốc phun khói um nhà bỗng nhiên trở nên dữ tợn. Chỉ vài tuần nay. Bố bỏ nhà máy sắm xe đi chở khách cũng chả giải thích gì sất tối mịt mới về nằm dài ngủ trên giường xếp. Mẹ càng rón rén ra vào bố càng tức giận. Cái cảnh quát tháo tiếp diễn mấy lần rồi. Phúc không biết trút giận vào đâu cứ về nhà trút vào đầu đàn bà con nít, vừa quát tháo vừa nuốt đau vào trong. Phúc sắm uyn Tàu chờ ngã ba đường một lối rẽ về khu công nghiệp quen thuộc một lối về thành phố một lối về cái làng bên kia sông. Lối về khu công nghiệp Phúc đã đi làm hai năm. Lối về làng cũng quen vì có nhà của mẹ. Đứng đây ngày vài cuốc xe cho đám công nhân có nhu cầu về thành phố lấy vài chục ngàn chả bõ bèn gì nhưng cho đỡ tức cho đỡ ngồi một chỗ...
Bình luận truyện