Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Một Mái Nhà
Một bữa trên đường gánh trái cây đi bán dạo, con Bèo gặp tôi, mừng quá, lâu lắc quá chừng rồi, Bèo rối rít mời tới nhà chơi, mà, cái giọng của con bạn, trời ơi, nó tươi rói, giòn tan, sung sướng, tự hào. Bèo dặn vói theo cho tới khuất người khuất bóng mới thôi, Nhớ nghen, Tư, rảnh vô nhà tao quậy cho đã một bữa, muốn chiên bánh xèo cũng được, không thì tụi mình nấu chè khoai môn ăn. Rồi nó cười hực hở, rạng rỡ, như thể nhà nó là một thiên đường.
Ai mà dè nhà nó nằm tuốt trong con hẻm Cỏ sau lưng siêu thị. Đó là một con hẻm dài, hẹp te, tối tăm, sình bùn ọp ẹp, ngoa ngoắt ngoặt trái ngoặt phải, mỗi lần ngoặt thì nhà cửa hai bên lại nhỏ đi một chút, làm người ta tuyệt vọng đi một chút, điệu này, tới cuối hẻm, chắc nhà chỉ còn bằng cái miễu ông Tà. May, nhà của con Bèo cũng không tệ đến mức vậy.
Tổ ấm đó đủ để một bàn thờ kê trước chiếc giường đôi, còn thừa một chỗ trống để giăng chiếc võng sát góc nhà. Phía sau có kê tấm dal làm bếp, gần đó đặt cái bàn ăn cơm nhỏ xíu với hai chiếc ghế ba chân để đâu cũng lún vì nền đất ướt chèm nhẹp. Vách nhà được dừng bằng những tấm kẻm đã phơi bản ở nhà in (chồng nó làm việc ở đó), chi chít thơ. Hỏi con Bèo thơ viết gì, nó cười, Mầy biết mà, tao học tới lớp sáu là nghỉ ngang, chữ xuôi đọc còn trậm trầy trậm trật nói chi để chữ ngược ngạo vầy…(tội nghiệp, sống giữa thế giới thơ mà không tận hưởng được). Mái lợp bằng lá cũ mèm, ngửa cổ đã thấy lấp lánh trời sao. Nước bưng ra để cái cộp, khách chưa kịp uống lá mục đã rớt vào, nên nước nghe thơm mùi lá lắm. Con Bèo cười, Chồng tao ảnh nói để lãnh lương tháng nầy mua lá lợp lại, chớ đâu có để vầy hoài.
Tôi tới chơi một lần, tự dưng nghe buồn, nghe thất vọng quá trời đất, nghe trong lòng có một chút ghen hờn. Con Bèo học hành lỡ dỡ, nghề nghiệp cũng chẳng cao sang, sao nó lại ngộ chữ tri túc, còn mình thì không?
Tôi cũng có nhà, lớn hơn một chút, đầy đủ tiện nghi hơn nhưng chẳng bao giờ tôi biết hãnh diện về nó. Nhiều lúc bạn bè nói dèm, bảo để tới nhà nhỏ Tư chơi, tôi bàn ra, Nhà em khó kiếm dữ lắm mấy anh ơi. Bạn gạt phăng đi (vì thương tôi quá mà), không sao, khó mấy có lòng cũng tìm ra, tôi rối beng trong bụng, giả đò nín thinh như người điếc, nghĩ thầm, nhà mình thấy ghê...
Nhà tôi nằm ngang chợ phường, quay lưng với sông, ngửa mặt đón bụi...
Keywords:
Một Mái Nhà
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
audio sách
,
sách hay
,
tiểu thuyết tình yêu
,
Tháng Mười
,
4 Nguyên Tắc Vàng Cho Nhà Lãnh Đạo
,
Mẹ Giàu Mẹ Nghèo
,
Alibaba Cola
,
Dinh Dưỡng Và Thực Phẩm
,
Thiên Kiếm Tuyệt Đao
,
Tình Cờ Anh Đã Gặp Phải Em
,
Đảo Mộng Mơ
,
Vĩnh Biệt Mùa Hè
,
Tiện Nữ Hoàng Hậu
,
Tiếng Kèn Harmonica Trong Đêm
,
Bún Tàu Xào Lòng Gà
,
Xin Nhờ Lơmuya Cát Tường Việc Này Nữa
,
Sài Gòn Đêm Ba Mươi Tết
,
Săn Vàng Miền Viến Bắc
,
Tạo Sao Những Năm Gần Đây Có Phong Trao Khôi Phục Việc Họ
,
Vàng Và Máu
,
Một Bữa No
,
Hải Âu Jonathan Livingston
,
Chọn Bạn Cho Con Chiến Tranh Hay Hòa Bình
,
Ulysses Moore Tập 5 Những Người Gác Đá
,
Sếu Và Bầy Cá
,
Khách Lạ Đêm Khuya
,
Đích Đến
,
Nhớ Nhà
,
Bánh Mật Ong
,
Già Thiên
,
Đại Tỷ
,
Phố Trắng Mưa Ban Sáng
,
Cùng Ta Vui Vẻ Được Không
,
Xây Hồ Bán Nguyệt
,
Nói Chuyện Thiên Văn
,
Bình luận truyện