Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Phương Oanh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Giới thiệu:
Như Tiếng Chuông Ngân
Chương 1 ―
Như thường lệ mỗi khi bước vào đây Vũ Phúc đều hướng mắt về phía cuối phòng, nơi có dãy cửa sổ treo rèm màu cỏ úa, bên dưới đặt chiếc ghế bành thật to, và bà Thanh đang ngồi đấy. Bao giờ cũng thế. Trong trí nhớ của Phúc không hề có hình ảnh nào khác ngoài những gì cô đang trông thấy. Và giống như mẹ, Vũ Phúc đến ngồi vào chỗ của mình. Bà không ngẩng lên kể từ lúc cô bước vào. Người vẫn thoăn thoắt làm việc. Phúc có cảm giác mẹ cô có thể đan chính xác đến từng mũi một mà không cần chăm chú đến vậy. Bà đã làm công việc này hàng trăm, không, phải đến hàng ngàn lần mới đúng. Nhưng lạ một điều bà chỉ đan khăn choàng cổ và lớn bé gì chỉ một kiểu duy nhất. Bà không bao giờ giải thích và cũng không hướng dẫn cô làm công việc tỉ mỉ này. Phúc rất biết ơn mẹ về điều đó.
Chiếc đồng hồ quả lắc trên tường buông ra từng tiến chuông chậm rì, uể oải. Nó già quá rồi. Dường như nó đã đứng trên đấy cả trăm năm. Mẹ hơi cựa mình, Vũ Phúc hy vọng bà sẽ nói điều gì đó nhưng bà chỉ dựa sâu hơn vào ghế rồi cắm cúi làm tiếp công việc của mình. Trước kia cô nghĩ đây là thú tiêu khiển của mẹ nhưng bây giờ Phúc nghi ngờ nhận xét của mình, chẳng lẽ tiêu khiển mà phải chăm chỉ và hối hả đến vậy.
Bà Thanh rất ít lời, cô chưa nghe bà bông đùa bao giờ. Và khi phải nói, lúc nào bà cũng chọn cách diễn đạt ngắn, gọn, chính xác. Bởi thế im lặng đối với Vũ Phúc không phải là thứ đáng sợ. Thay vào đó cô học được cách quan sát. Phúc thích thú quan sát tất cả những gì lọt vào mắt rồi gắn cho nó những suy nghĩ, những tình cảm mà cô tưởng tượng ra.
Lối sống khép kín của Bà Thanh làm cho gia đình của bà đủ làm nản lòng những người kiên nhẫn nhất. Phúc hiểu họ chỉ ngại tiếp xúc chứ không ghét bỏ vì đối với những người chung quanh mẹ cô chưa hề từ chối lời đề nghị giúp đỡ nào, nhưng thái độ lạnh nhạt của bà làm cho họ rất ngại ngần khi nghĩ đến việc phải trở lại đây lần nữa.
Kể từ khi có trí khôn và biết nhận xét, Phúc không nhớ mình được bồng bế hay âu yếm lần nào cả. Cô nhìn những đứa bạn đồng trang lứa và xoa dịu nỗi thèm khát của mình bằng cách cho rằng việc chúng được cha mẹ vuốt ve, nựng nịu thật không bình thường, thật đáng xấu hổ. Và như thế Vũ Phúc vô tình học được cách chấp nhận mọi việc theo đúng tinh thần của nhân...
Keywords:
Như Tiếng Chuông Ngân
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
truyện online
,
truyện ngắn
,
audio truyện online
,
Đời Người Bình Thản
,
Diệc Thứ Và Kha Tuyết
,
Chân Mệnh Hoàng Hậu
,
5 Chướng Ngại Vật Khiến Lãnh Đạo Ngã Ngựa
,
Thịt Bò Xào Xả Ớt
,
6 Cách Để Tồn Tại Khi Công Ty Sát Nhập
,
8 Sai Lầm Trong Hoạt Động Tiếp Thị
,
Bụi Đường Xa
,
Đêm Tân Hôn
,
Bồ Câu Chung Mái Vòm
,
Ngự Xà Cuồng Phi
,
Tối Tăm
,
Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân
,
Bạn Có Tố Chất Của Một Doanh Nhân
,
Vết Chim
,
Em Không Muốn Làm Hoàng Tử
,
Bánh Bao Thịt Tướng Công
,
Quy Tắc Nữ Quan
,
Lễ Tình Nhân Đến Muộn
,
Đong Tấm Lòng
,
Thoáng Như Hôm Qua
,
Gió Qua Rặng Liễu
,
Tình Bất Yếm Trá
,
Thái Tử Phi Thăng Chức
,
Mạnh Bà Truyền
,
Người Mình Yêu Người Yêu Mình
,
Ăn Mặc Để Gây Ấn Tượng
,
Trọn Kiếp Yêu
,
Ông Nọ Bà Kia
,
Hồ Tuyệt Mệnh
,
Cáo Và Hổ
,
Binh Pháp Tôn Tử Và 36 Mưu Kế
,
Bình luận truyện