Nỗi Buồn Giao Chi Nhà có ba người, ông Bảy Công về hưu đã mười năm nay, ông Hai Phương con trai cả ông Bảy chuyên viên cao cấp Bộ kinh tế đối ngoại làm việc ở thành phố, thỉnh thoảng mới về, thằng Vũ, giáo viên trường Mỹ thuật con trai duy nhất của ông Hai, cháu nội ông Bảy. Ba người đàn ông, ba thế hệ trong căn hộ vắng bóng đàn bà nhiều khi thật cô quạnh.Mỗi người một tâm sự riêng nên họ rất ít ngồi trò chuyện với nhau. Thường chỉ có hai ông cháu ở nhà, thằng Vũ bảo ông Hai: - Nội ơi, giá như cháu vào Đảng được nhà mình đủ một chi bộ theo điều lệ. Hàng tháng ta cùng họp, cùng ra nghị quyết, nhà sẽ đỡ buồn hơn. Phải vậy không nội? Ông Bảy phì cười rồi chửi: -Mồ tổ bay, cái thứ mày sinh hoạt bừa bãi làm sao đủ tư cách đảng viên. Thằng Vũ làm bộ thở dài: - ấy là nói để động viên nội thôi. Ông Bảy nghiêm mặt: - Ông không mượn con động viên kiểu đó !...
Bình luận truyện