Vòng Bạc Đổi Màu Mẹ ơi con đói! Thằng Lý tỉnh giấc sụt sịt khóc, làm chị Tảo không ngủ được, gắt: - Có im đi cho anh chị mày ngủ không. Thằng bé đói quá, tủi thân khóc to hơn, làm thằng Đà, con Hào, cùng thức giấc và chúng bỗng tỉnh như sáo, cùng cất lên một lượt như dàn đồng ca: - Con đói lắm, mẹ nấu cơm cho con ăn. Chị Tảo giận sôi lên, mắng át lũ con: - Đói no gì, nhà còn gạo đâu mà nấu. Ngủ đi, sớm mai mẹ sang nhà chú Hải mượn gạo về rồi thổi cơm. Lũ trẻ nghe lời mẹ nằm im. Chị Tảo ôm thằng Đà vào lòng. Tội nghiệp! Mẹ biết các con đói lắm. Từ sáng đến giờ chỉ có mấy bát cháo vào bụng, nó trôi đi cái vèo. Mẹ biết lấy gì cho các con ăn đây. Nửa tháng nay mẹ con chị toàn ăn cháo. Bụng đứa nào cũng to ra, ỏng ỏng nước, da xanh xao....
Bình luận truyện