Xa Tận Mù Khơi Khung cảnh sương gió, mây trời, biển cả có một sức quyến rũ mãnh liệt nào đó như lôi cuốn. Tiếng sóng vỗ thì thầm như lời mời gọi của tình yêu từ một thuở xa xôi tìm về. Người con gái vuốt nhẹ mái tóc, hất ra phía sau, mắt nhìn về cuối chân trời sương phủ một màu trắng đục xa tít ngoài khơi. Một viên sỏi bay ngang tầm mắt rồi chìm hẳn vào lòng biển cả, người con gái giật mình quay lại. - Ðẹp quá! Giọng nói của chàng trai lồng lộng trong gió, bước đến gần thêm một tí nữa. Mái tóc bồng bềnh và dáng dấp lãng tử, nhất là đôi mắt chàng nhìn thẳng vào người con gái đang đứng sững sờ. Với cái nhìn như cơn xoáy, như sức hút mãnh liệt làm người con gái lúng túng rời khỏi ghềnh đá. - Xin lỗi đã làm cô bé giật mình. Cô bé đã chiếm chỗ mỗi ngày của tôi rồi. Người con gái nhìn xuống tay chàng, một cái giá vẽ và một xách đồ phụ tùng. Ồ! một họa sĩ. Cố lấy bình tĩnh trở lại. Tiếng chàng trai tiếp tục vang lên: - Mong rằng tôi đã không làm mất những giây phút mộng mơ của cô bé!...
Bình luận truyện