Đám Bèo Trôi Chương 1 - Thôi tao về kẻo mưa ướt. Hải nói xong đứng dậy, tay ôm hộp đồ nghề đánh giầy bước xuống đường. Thằng bạn đồng nghiệp với nó cũng rời bỏ vỉa hè nhà hàng GIVRAL để tiếp tục kiếm mối. Hai đứa chia tay nhau và hẹn gặp lại. Hải nói: - Ngày mai gặp tao ở nhà sách thường lệ đó nhé. Có chuyện cần bàn với mày. - Ừ! Ngày mai tao sẽ đến. Trên trời mây đen vây kín cả bốn góc khiến buổi chiều càng thêm tối mù. Hải xuôi theo đường Tự Do về phía bến tàu. Nó phải về nhà sớm trước khi cơn mưa đổ xuống. Nếu không hôm nay nó sẽ nhận trận mưa đòn của mụ Năm. Đường phố trở nên vắng vẻ trước cơn mưa đe doạ. Xe cộ đã bớt đi và những chiếc còn lại vội vã phóng nhanh. Dọc theo vỉa hè. Nhìn vào các cửa hiệu đèn nến sáng choang nó suy nghĩ đến thân phận mình, thân phận thằng bé mồ côi sống nhờ vào mụ đàn bà độc ác. Nó phải nai lưng ra làm việc tối ngày để tránh những trận đòn bán sống bán chết. Hôm nào ít tiền không đủ nạp cho mụ Năm ngồi sòng bạc là hôm đó chúng không yên thân. Mụ ấy không từ một vật gì gần đó mà phang, ném, đập vào người. Mụ Năm không con, không chồng. Mụ sống với một đám trẻ con trạc tuổi Hải. Chúng vào khoảng mười tới mười lăm tuổi. Mụ tìm những đứa trẻ vất vưởng không cha mẹ này về nuôi và để bù lại chúng phải làm mọi nghề do mụ chỉ định: bán kẹo, thuốc lá, vé số đánh giày… Mỗi chiều chúng tụ họp đông đủ trong một garage bỏ hoang miệt Khánh Hội để nạp tất cả số tiền kiếm được trong ngày. Garage này được mụ Năm chiếm ngụ từ lâu và dùng làm nhà, chỗ trú thân cho bọn trẻ....
Bình luận truyện