Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Võ Hồng
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Hoài Cố Nhân
Chương 1
Một ngày đầu tháng chín năm 1942, tôi nhận được bức điện tín: 12 tháng 9 tới ga Hà Nội Stop Tìm dùm chỗ trọ Stop Hoàng Gia Lý.
Tôi cầm bức điện tín, lòng rộn ràng vì bất ngờ. Hoàng Gia Lý là bạn tôi. Vào dịp hè, tôi về quê ở Ngân Sơn. Lý ghé lại nhà thăm và ngỏ ý sang niên khóa mới theo tôi ra Hà Nội học. Ba năm nay anh học ở Huế. Tôi tưởng rằng đó chỉ là một dự định nông nổi. Người ta ai cũng có thể dự tính nhiều điều, dự tính cả những điều mà họ biết trước hơn ai là không bao giờ thực hiện được.
Tôi học chung lớp với Lý khi tôi bắt đầu học lớp Ba trường phủ. Tôi bồi hồi nhớ lại cái cảm giác lo sợ rộn ràng khi đặt bước chân đầu tiên vào trường phủ. Từ nhỏ tôi phải học ở trường xã, một cái trường bằng ngói ở mỏm đầu núi. Muốn lên đến trường phải trèo một cái dốc dựng đứng. Người chọn địa điểm này để cất trường ý chừng đã quan niệm rằng trường giáo phải ở một nơi thật thanh tịnh, cách biệt hẳn với sự sinh hoạt của mọi người xung quanh. Đây là lần đầu tiên mà làng tôi, - nói rằng cả vùng tôi thì mới đúng, - có được một cái trường Nhà nước. Trước đó, người ta học chữ Nho. Trong khi chúng tôi cắp sách đến trường học vần B ba cái trứng, L quả lê, T quay tơ... v.v... thì trong xóm vẫn có nhiều đứa nhỏ như tôi và lớn hơn, ôm sách chữ Nho và mang cả nghiên cả mực đến học các thầy đồ. Hình như bất chấp cả bánh xe tiến hóa, bất chấp cả sự thế đã đổi thay, thầy đồ vẫn sang sảng giảng Tam tự kinh, vẫn dùng roi mây, vẫn bắt quì vỏ mít và vẫn bắt học trò tưới vườn chuối cho thầy, nấu nước pha trà hầu thầy. Thầy giáo trường Nhà nước thì như vẫn còn mang nặng tàn tích của thời kỳ Khổng Mạnh xưa kia mà chưa hoàn toàn biến đổi. Thầy là cái dấu nối giữa hai thời đại, thầy mặc áo dài và mang guốc. Vì quen mắt với bàn chân dơ nên được nhìn hai bàn chân sạch của thầy, sạch đến thấy được cả gân xanh và móng chân trắng nằm gọn trên đôi guốc mộc nép giữa quai guốc da, chúng tôi có cảm tưởng rằng đó là biểu hiện đầu tiên của văn minh. Lâu lâu, vào dịp Tết, thầy đi đôi giày vải trắng thì chúng tôi mừng như chính mình được ăn diện sang trọng. Khi ông Thanh tra tới thì thầy đội thêm cái khăn đóng đen. Trông thầy thật quả là sang trọng nhất vùng.
Lúc tiễn chân ông Thanh tra xuống khỏi cái dốc ngược, lúc nghe tiếng xe ô-tô...
Keywords:
Hoài Cố Nhân
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách hay
,
truyện dân gian
,
sách hay nên đọc
,
Tình Muộn
,
Toàn Năng Khí Thiếu
,
Bác Sĩ Ơi Hãy Mỉm Cười
,
Hương Hàn
,
Ngủ Với Ma
,
Thầy Giáo Ác Ma Và Học Trò Siêu Quậy
,
10 Chiêu Giúp Bạn Có Việc Làm
,
Thuyết Phục
,
Gà Rút Xương
,
Em Nói Đi Thật Sự Em Là Ai
,
10 Nghề Hạnh Phúc Nhất
,
Tiểu Thư Băng Giá Làm Vợ Anh Nha
,
Trách Em Thật Quá Xinh
,
Bóng Chiều
,
Hồi Ức Của Một Geisha Đời Kỹ Nữ
,
Đường Hầm Xuyên Qua Trái Đất
,
Nàng Thiên Bình Lạnh Lùng
,
Cười
,
Death By China
,
Bill Gates 19 Tuổi
,
8 Quy Tắc Quản Lý
,
Tình Yêu Ban Đầu Tình Yêu Cuối Cùng
,
Tôi Tự Tử
,
Những Người Thích Đùa
,
Này Osin Em Là Của Anh
,
Tình Yêu Mong Manh
,
Kể Tiếp Chuyện Lão Chộp
,
Hoa Hồng Trên Thảm Cỏ Hoang
,
Công An Siêu Chất
,
Hôn Nhân Bí Mật Tình Yêu Thầm Kín
,
Ẩn Đế
,
Nữ Thần Báo Tử Tập 1 Đoạt Hồn
,
Bình luận truyện