Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Tùy Bút
Giới thiệu:
Nước Chảy Về Đâu
Chào nhau lúc thị trấn lên đèn, một mình em trở về thành phố. Bốn mươi cây số. Bạn ái ngại cho đứa con gái đường xa vạn dặm, một mình, trong đêm tối…
Em nói em lang thang hoài, quen rồi, không sao đâu. Nhưng nói thẳng ra, em thích lênh đênh trên đường một mình như thế này thì hóa ra quái dị trong mắt của người ta. Bởi cô đơn chẳng phải là nỗi khiếp sợ của người đời sao?
Cứ một năm vài ba đợt em phải tham gia đoàn công tác đi huyện, mỗi đợt kéo dài bốn, năm ngày. Sớm đi, chiều về. Cực chẳng đã, mưa quá, hay nắng quá, hay khúc đường hiểm trở nhiều ổ voi ổ gà quá, em mới chui vào xe ô tô của mấy ông trong đoàn. Em nói em say xe, nên không thích. Sau đó mọi người phát hiện ra em chưa bao giờ say bởi bất cứ gì, (kể cả say người), em đành nói em không quá giang để rồi chờ đợi mệt mỏi, tự dưng không quyết định được chuyện đi ở, tự dưng để người khác giữ chân mình, em không thích. Người trong đoàn không nói gì, nhưng tia nhìn hơi khó chịu, hơi mỉa mai, người ta nhà văn, nên phải ngạo mạn, lập dị như vầy…. Em buồn cười, lên xe máy đi tuốt.
Bởi có nói đến Tết thì chẳng ai hiểu được, một mình trên đường là nỗi cô đơn tuyệt vời nhất. Bồng bềnh. Phiêu diêu. Cảm giác không ai theo kịp mình, thấy mình như con bướm cứ chập chờn, chập chờn, không ai nắm bắt được. Vậy là không cần diễn, không cần đối phó, vậy là gương mặt cứ mềm ra, ngây ngây, vậy là ý nghĩ mông mênh, vu vơ không ra đầu cuối, đang nhớ người này, sực nhớ người kia, đang nghĩ tới màu tím của những bông dừa cạn bên đường thì cái vệt xanh của vạt cỏ ống phớt qua, kéo theo những bông lau già bạc phơ phất.
Đây mới là mình. Cái cảm giác đó em chỉ có khi… ngủ. Nhưng vì ngủ sâu nên không ý thức được, không ngây ngất, vui sướng được. Cảm giác đó cũng đôi khi xuất hiện lúc em chen chúc giữa cái chợ đông người. Người lúc nhúc, nhưng ai nấy đều phải bươn tới, phải tất bật, phải giữ cái túi mình đề phòng bọn bất lương, phải cãi cọ đôi co để giằng lại chút tiền nhỏ nhoi. Chẳng ai nhìn lâu vào một cái gì, mắt họ lướt đi trên những món hàng đẹp đẽ, và em được tự do.
Nhưng ở đó, em không có được ngọn gió này, bờ cỏ này, vạt năn cháy nắng, cánh đồng hoang vắng, đìu hiu kia. Theo vòng bánh xe quay, ý nghĩ của em cũng trôi theo, đến nỗi em còn không theo kịp mình. Những cây lức trổ bông trắng xoá bên...
Keywords:
Nước Chảy Về Đâu
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
văn học
,
sách kinh doanh
,
tác phẩm
,
Người Giám Hộ Tà Ma
,
Nương Tử Xin Nhẹ Một Chút
,
4 Dũng Khí Cần Có Trong Khi Làm Việc
,
Quả Cam Luân Hồi
,
Một Ngàn Con Đường Quê
,
Kim Sa Tuyệt Mệnh Chưởng
,
Máy Tính Sát Thủ
,
Người Bạn Lính
,
Nữ Phụ Trở Về
,
Tình Ngang Trái
,
Cơ May Thứ Hai
,
Tường Vi Đêm Đầu Tiên
,
4 Lưu Ý Quan Trọng Về Ngôn Ngữ Cử Chỉ
,
Thần Y Thánh Thủ
,
Xích Long Châu
,
Kính Vạn Hoa 28 Mùa Hè Bận Rộn
,
Chân Lệ
,
Đản Sinh Vương Phi
,
Con Đường Thành Tựu Quả A La Hán
,
Sự Tích Trái Sầu Riêng
,
Tận Cùng Nỗi Nhớ
,
Cha Nuôi Biến Thái
,
Chúa Biết Sự Thật Nhưng Chẳng Nói Ngay
,
Kí Ức Độc Quyền
,
Tôi Muốn Gả Tổng Tài
,
Phục Kích Ái
,
Lời Nói Có Thể Không Phải Là Tất Cả
,
7 Lỗi Hồn Nhiên Chết Người Tại Công Sở
,
Lư Sơn Kỳ Nữ
,
Ulysses Moore Tập 1 Cánh Cửa Thời Gian
,
Gia Sư Em Yêu Chị
,
Cà Phê Và Tách
,
Bình luận truyện