Tàu Muộn Và cô giật nảy mình. Một người đàn bà, ngồi bất động ở giường đối diện, mắt chăm chăm nhìn cô, làn da sứ trắng như càng thêm nhợt nhạt dưới ánh trăng lạnh trườn qua cửa sổ. *** - Anh về đi, tàu sắp chạy rồi. Nhiên thầm thì bên tai chồng, đôi môi tô màu hồng sen trượt nhẹ qua vành tai của anh, dừng lại nhấm nhá đầy cố ý ở chân tóc. Mùi CK Men ngọt và quyến rũ làm tê rần đầu lưỡi. - Anh không thích em đi về nhà ngoại, nhà đó âm u bí ẩn quá. Nhà gì chỉ toàn là đàn bà. Hết ngoại, đến các dì, đến má em, ai cũng luẩn quẩn không dứt đi nổi. Nhà cổ như viện bảo tàng trăm năm. Anh sợ em về lại líu ríu ở luôn! - Em chỉ ở 1 ngày, thuyết phục má chịu vào Sài gon với mình là đi về ngay. Anh đừng lo. Anh ôm xiết Nhiên rồi rời ra đột ngột: - Ôm thêm chút nữa là bắt em ở lại luôn. Cho trễ tàu!...
Bình luận truyện