Đánh giá: 5.5/10 từ 2 lượt
Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thể loại: Truyện Ngắn
Giới thiệu:
Xứ Sương
Em kể hôm cưới sương mù cũng nhiều, như chiều nay, đón dâu từ bãi sông lên đến nhà trai, đoàn người ướt rượt. Cả xóm coi đám cưới em là cổ tích – Lọ Lem không cha, cư dân trôi nổi của bãi sông, lấy chồng phố cổ. Nói tới đó, em ngó xuống cánh tay bó bột của mình. Đoạn xương ống gãy lìa bởi cú đánh thô bạo của người mà một ngày sương năm trước là chàng rể xùng xình trong bộ com-lê.
Quán nước em nép bên nhà chờ xe buýt, khách ái ngại ngó cánh tay nặng trịch treo trước cổ người đàn bà mười chín tuổi. Trẻ như vừa mở mắt đã thành đàn bà. Ốm và xanh như vừa chui từ ống tre ra. Ba ngày trước, em bắt đầu dọn quán với cánh tay còn lành lặn, một ngày ngồi không cũng bị nhà chồng nhiếc móc là ăn bám. Quen nhau hơn tháng là cưới luôn, ai cũng bảo chồng trông có vẻ hiền từ, em kể, tráng cốc qua nước sôi bằng một tay. Khách chờ xe, hớp ngụm trà chát đặc, nói ba khơi chắc tại yêu đương trong mùa sương mờ mịt, nên nhìn không rõ.
Xứ này nửa cuối thu, vắt sang đến giữa xuân, là mùa sương. Giữa ngày đi xe máy phải bật đèn pha, cách nhau tầm tay với nhìn không rõ mặt. Ra đường nghe mi mắt nặng, cảm giác rất rõ sương đang tụ thành nước ai ái trên da. Quê khách hai mùa nắng mưa ráo hoảnh, nét nào ra nét ấy, nên gặp bữa đất trời một màu trắng đục huyền ảo như vầy mừng thấy ông thấy cha, hít hà kêu thiệt là lãng mạn. Giá của cuộc đi bộ phơi sương là cả tuần ho, hít thở sâu nghe đâu đó trong buồng phổi kêu lép xép.
Bữa suýt va vào xe chở gà, ba chữ muốn chết à vẳng ra trong bức màn sương nghe đỡ sắc nhọn hơn lúc trời nắng oi. Lúc ấy nghĩ cái cay nghiệt, khốc liệt của cuộc đời bị sương làm cho bớt chói. Người ta buộc đi chậm, thôi hớt hải. Buộc đắn đo, ai biết được đằng trước có gì, khi tầm nhìn chỉ đó được bằng vài ba bước chân. Anh chồng đứng cạnh mình đấy, biết đâu tay kia nắm lấy cô gái khác. Những thương xá bình thường đèn đóm hắt rực rỡ ra đường, giờ cũng thành nhợt nhạt. Mấy cao ốc kiêu căng bị sương ngậm mất ngọn, cũng rụt rè như dãy nhà cổ thấp bé bên kia hồ. Có điều gì đó gần như là sự công bằng vào một ngày sương giăng, khi những lấp lánh mất quyền lực. Chỗ nào cũng chỉ một sắc trắng đục. Màu cái bông vừa mới trổ với bông gần tàn cũng không khác mấy nhau. Cái thứ ảo giác lừa mị nhưng dễ chịu, dù biết rồi nắng lên đầu vô đó...
Keywords:
Xứ Sương
,
audiobook
,
sách nói
,
sách audio
,
truyện audio
,
sách nói cho người mù
,
sách hay
,
tiểu thuyết hay
,
tiểu thuyết
,
Những Vì Sao
,
Đạo Tình
,
Biến Khách Hàng Khó Thành Thân
,
Tầng 80
,
Ngậm Ngùi Gió Cát
,
Cổ Tích Về Sự Chia Xa
,
Sai Giờ
,
Thiên Tài Triệu Hồi Sư
,
Nàng Tiên Thứ 9
,
Mây Bão
,
Côxchia Lùn
,
5 Cách Để Mọi Người Thán Phục
,
Không Phải Ai Cũng Có Hạnh Phúc
,
Mạt Thế Trọng Sinh Chi Thiếu Gia
,
Chờ Em Lớn Được Không
,
Thiên Thần Tan Vỡ
,
Hành Trình Về Thị Trấn Buồn Tênh
,
Ác Mộng
,
Về Bên Anh
,
Heo Rừng Và Thỏ
,
Sự Hấp Dẫn Của Đường Mật
,
Ngôi Nhà Nhỏ Trên Thảo Nguyên Tập 3 Cậu Bé Quê
,
The Way Of The White Clouds
,
Tránh Ra Hỗn Đãn Tứ Bào Thai
,
Ngày Công Đầu Tiên Của Cu Tý
,
Lời Tỏ Tình Không Lãng Mạn
,
10 Cách Hoàn Thiện Hồ Sơ Trực Tuyến
,
Ác Giả Ác Báo
,
Âm Mưu Ngày Tận Thế
,
Trộm Trái Tim Đoạt Ái Tình
,
Hai Mươi Sáu Anh Chàng Và Một Cô Gái
,
Thương Tâm Tiểu Tiễn Luận Anh Hùng Hệ Liệt 4
,
Bình luận truyện